[Bảo bối háo sắc] Chương 10.2 (Hoàn)

Bảo bối háo sắc làm bảo mẫu

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Editor: Di Di

Hiện đại, HE, 10 chương

–        Chúng ta kết hôn.

–        Gì?

Cô ngây người.

–        Vì để ngừa vạn nhất, chúng ta kết hôn.

Anh nói nhẹ nhàng bâng quơ, giống như đang bảo trời hôm nay đẹp lắm.

–        Anh giỡn với tôi à?

Cô phục hồi tinh thần lại, tức quẫn bách nói.

–        Tôi không phải con nít ba tuổi cũng không nhất định là sẽ mang thai.

–        Nhất định sẽ.

Anh nói chắc như đinh đóng cột

–        Anh… anh làm sao biết?

Cô đỏ mặt lắp bắp nói. Anh đưa mặt gần sát cô, đưa tay bắt lấy cằm cô, đáy mắt lóe dục hỏa, nói giọng khàn khàn.

–        Cho dù em bây giờ không có thì anh cam đoan sau này nhất định sẽ có.

–        Anh…

Mắt cô trợn lên, xấu hổ tức giận đánh tay vào ngực anh.

–        Sắc lang! Quỷ đáng ghét! Anh muốn kết hôn thì cứ đi tìm người khác! Tránh ra! Đầu heo! Vương bát đản! Cách xa tôi một chút!

Biết cô đẩy ra anh sẽ chạy mất, anh vội vàng bắt lấy tay cô, đem cô kéo trở về ôm vào trong lòng, nhíu mày gầm nhẹ nói.

–        Em đúng là ngu ngốc. Anh không muốn tìm người khác.

Oa nhi cứng đờ, dừng giãy dụa , ngừng thở trừng mắt nhìn anh. Sau một lúc lâu mới có biện pháp mở miệng.

–        Vì sao?

–        Em nói em yêu anh.

Anh cơ hồ là có chút lên án nói. Cô trừng mắt nhìn anh, hốc mắt đỏ lên, tức giận nói.

–        Cho dù tôi yêu anh thì sao? Được yêu so với yêu người hạnh phúc hơn. Tôi dù cho lấy chồng cũng phải lấy một người yêu tôi. Tôi sẽ không bao giờ lấy một người đàn ông không yêu tôi.

Cho nên cô mới chạy đi, bởi vì cô nghĩ anh không thương cô sao? Alex ngẩn ra, có chút hoang mang nhìn cô rồi sau đó thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên trong lúc đó liền bật cười.

–        Anh… Anh… Anh cười cái gì thế hả?

Nghĩ đến việc anh cười nhạo cô, trong lúc nhất thời, nhiệt lệ dâng lên, cô đẩy ra anh xoay người bước đi.

–        Xin lỗi Oa Oa, chờ một chút….

Anh đuổi theo, lúc này cũng không còn dám mạnh tay kéo cô trở lại .

–        Tránh ra! Đừng đi theo tôi!

Cô vừa khóc vừa cố ý đi phía trước, xấu hổ và giận dữ nói.

–        Dù sao tôi chính là đứa ngốc, dù sao tôi chính là đứa tin tưởng tình yêu, dù sao tôi chính là đứa mộng tưởng hão huyền! Anh muốn cười thì cười chết luôn đi!

–        Anh không có ý đó!

Anh đi theo bên người cô, nhẹ nhàng cầm tay cô, ý bảo cô dừng lại, dịu dàng nói.

–        Nếu anh đã làm em hiểu lầm thì cho anh xin lỗi!

Cô vốn không nghĩ để ý đến anh, nhưng trong lòng bàn tay anh rất ấm áp, giọng nói anh cũng rất nhẹ nhàng, cổ họng nghẹn lại vẫn cúi đầu rơi lệ.

–        Anh không phải đang cười em.

Anh xoay người cô lại, nâng cằm của cô lên, lau đi nước mắt trên mặt cô, chân thành tha thiết nói. Cô hấp hấp cái mũi, hốc mắt hồng hồng, vẻ mặt không tin.

–        Thật sự.

Miệng anh giương lên, có chút đau lòng yêu thương dùng ngón cái lau chóp mũi hồng hồng của cô.

–        Đến đây đi, anh dẫn em đi xem cái này!

–        Cái gì vậy?

Cô hồ nghi nhìn anh.

–        Những gì anh đã trải qua.

{thiendi18.wordpress.com}

Những gì anh đã trải qua. Bởi vì quá mức tò mò, cô ngoan ngoãn theo anh đi, không nghĩ tới anh lại đưa cô đến một ngôi biệt thự xa hoa giữa lòng công viên trung tâm. Biệt thự của anh chỉ dám gọi nơi đây là “sư phụ”. Nơi này cứ hệt như trong phim, ngay cả quản gia đều nghiêm trang, không giống với Lí Tư thân thiết, còn có một khối người nam nữ đầy đủ im lặng làm việc nhà. Tất cả đều đối với Alex tất cung tất kính, nhưng trên mặt không có chút biểu tình gì hệt như ông quản gia. Cô nhịn không được rùng mình một cái, Alex nắm chặt tay cô, đối cô nháy mắt mấy cái, cho cô một nụ cười ấm áp. Cô an lòng chút, đi theo anh ngang qua phòng khách với những gương mặt lạnh như băng. Sau đó vào thang máy đến lầu sáu, vừa ra thang máy, cô liền nhìn thấy một tủ kính trưng bày mô hình biệt thự màu trắng. Trong mô hình có thảm cỏ, có cây đại thụ rũ dây, có mê cung vườn hoa hồng, chính giữa hoa viên là một đình nhỏ, thậm chí là từng vật dụng trong phòng, bàn ghế, giường ngủ, gối mền, bình hoa, nó tất cả đều không thiếu. Hơn nữa từng  bộ phận đều được làm cẩn thận, trình độ phức tạp, tinh xảo, khiến cô không thể không ngừng xem.

–        Đẹp quá….

Cô tán thưởng dán chặt mắt nhìn qua lớp kính thủy tinh.

–        Cái này do ai làm thế?

–        Anh.

Nhìn đến cô thẩn thờ như thế, Alex ngực lại căng thẳng.

–        Anh làm?

Cô kinh ngạc quay đầu, không thể tin bàn tay anh to thế nhưng lại rất linh hoạt.

–        Ừ, lúc mười ba tuổi anh đã làm.

Anh mỉm cười.

–        Đây là ngôi nhà trong mơ của anh.

Cô sửng sốt một chút. Anh buông tay cô ra, hai tay cất trong túi tiền, hít một hơi thật sâu, nhìn cô nói.

–        Anh từ nhỏ hy vọng có thể có một gia đình bình thường. Một gia đình chiều chiều cùng nhau ăn cơm, cùng một người cha nghiêm khắc nhưng sẽ cùng anh đánh bóng chày. Một người mẹ dù cho hay cằn nhằn nhưng luôn nướng bánh cho anh. Chứ không phải người cha nghiêm nghị, lạnh lùng suốt ngày bận việc.. công sự, cùng người mẹ suốt ngày trang điểm, chải chuốt như một con bướm xinh đẹp.

Hiển nhiên cha mẹ anh là hai người vế sau. Oa nhi không biết nên nói cái gì, chỉ có thể im lặng.

–        Cha ruột của anh, do tai nạn giao thông mà mất cho nên anh phải đi theo mẹ. Trước khi anh được năm tuổi mẹ đã kết hôn đến ba lần. Lần thứ tư, cô lấy George · Bart- người cha hiện tại của anh. Hôn nhân của họ chỉ duy trì đến nửa năm là thất bại, nhưng lần này mẹ anh muốn anh ở lại, bởi vì bà cùng George đều cho rằng anh ở lại là tốt nhất cho anh.

Trái tim Oa nhi tê rần, nhịn không được tới gần anh, thân thủ khẽ vuốt anh mặt, nho nhỏ nói.

–        Em…

–        Hưm……

Anh đem ngón trỏ đặt ở môi cô, đáy mắt hiện lên chua xót, tiếp tục nói.

–        Tuy rằng lúc ấy anh rất tức giận, không thể lý giải. Nhưng qua nhiều năm sau, kỳ thật anh cũng đồng ý với cách làm của bọn họ. Bởi vì Elise- mẹ anh sau lại kết năm lần, cha kế của anh rải rác khắp năm châu lục địa. Nếu lúc ấy anh tiếp tục đi theo bà, anh chỉ sợ ngay cả đọc cũng không được.

–        Oa.

Cô trừng mắt nhìn, rất nhanh quên đi một chút.

–        Chín lần?

–        Đúng chín lần.

Anh cười khổ.

–        George cũng kết hôn bốn lần.

–        Oa.

Cô ngốc đến chỉ có thể phát ra tiếng cảm thán nho nhỏ.

–        Bọn họ không phải người xấu, chỉ là có vẻ bất bình thường một chút nhưng anh vẫn hi vọng có được một gia đình bình thường. Đó là giấc mơ từ nhỏ của anh cho nên anh mới làm đống mô hình này. Bởi vì biệt thự này, anh bắt đầu đối hứng thú với kiến trúc. Sau đó anh biết, cha mẹ là không thể chọn nhưng anh có thể tìm một cô gái yêu anh, sinh những đứa nhỏ, lập thành gia đình của mình.

Anh vẻ mặt dịu xuống, nhẹ vỗ về mặt của cô, nói giọng khàn khàn.

–        Mỗi ngày anh sẽ về nhà ăn cơm chiều, cô ấy sau khi làm cơm xong, đọc truyện cổ tích cho những đứa con nghe rồi chờ anh làm việc. Ngày nghỉ, cả nhà sẽ đi chơi. Lâu lâu cũng có tranh cãi nhưng cuối cùng vẫn làm hòa với nhau. Anh với cô ấy sẽ sống đến đầu bạc răng lon. Hàng năm khi lễ đến, chờ con cháu trở về, cười nói đùa vui sẽ là thói quen qua nhiều năm. Sau đó có lẽ sẽ đến một ngày, chúng ta sẽ cùng nhau bước lên giường ngủ và không còn dậy được nữa…

Cổ họng cô nghẹn lại vì anh tình cảnh anh miêu tả mà cảm động nhưng cũng có chút đau lòng. Vì anh cảm thấy đau lòng, cũng vì chính mình cảm thấy đau lòng. Anh…… Quả nhiên thực yêu thực thương vợ trước…… Nhưng người phụ nữ ấy đã chết….. Mà cô lại bi thảm vô cùng vì yêu anh.

Cô nhịn không được ôm lấy thắt lưng anh, vùi đầu ở trong lòng anh, cảm thấy một trận thương tâm khổ sở. Sự an ủi của cô làm cho ngực anh ấm áp, Alex vây quanh cô, mở miệng nói.

Sau đó, anh gặp Lysa ở New York. Khi đó cha Lysa cùng anh hợp tác xây dựng một kiến trúc. Khi công trình hoàn thành cũng là lúc chúng anh kết hôn. Cô ấy cùng anh rất giống nhau, khát vọng có gia đình chính mình, chúng anh rất tin những tưởng cứ như chúng anh nghĩ nào ngờ…

–        Đừng nói nữa…

Ngực Oa Oa một trận co rút nhanh, hốc mắt rưng rưng, nghẹn ngào mở miệng.

–        Anh đừng nói nữa… Em hiểu hết rồi…

–        Không quan hệ.

Anh hôn cái trán của cô, nói giọng khàn khàn.

–        Lúc mới kết hôn, hệt như chúng anh đã tưởng tượng, cứ tưởng cô sẽ mang hạnh phúc cho anh đến trọn đời. Nào ngờ thẳng đến cô mang thai. Lysa lúc ấy còn đang học thạc sĩ, việc mang thai làm cho cô phải gián đoạn việc học. Sau đó cô bắt đầu trở nên hung hăng dễ giận. Anh cứ nghĩ do cô mang thai nên khó chịu đến lúc sinh xong mọi chuyện sẽ tốt hơn. Nào ngờ tình huống ngày cáng xấu…

Anh nhắm mắt lại, gắt gao ôm lấy cô, càng ôm càng chặt.

–        Cô ấy không thể chịu đựng được sự ồn ào của hai đứa nhỏ. Cả ngày cảm xúc đều không tốt. Mặc dù có bảo mẫu làm cho cô có thể tiếp tục học hành. Cô cũng từng thử muốn cùng đứa nhỏ bên cạnh nhưng nỗ lực bất thành. Đến cuối cùng cô thậm chí ngay cả tiến vào phòng ôm đứa nhỏ cũng không chịu. Sau đó, anh đưa cô ấy đi bác sĩ, phát hiện ra cô ấy bị trầm cảm. Anh rất muốn giúp cô ấy, nhưng cô không cho anh giúp. Cô ấy giận anh bắt cô ấy đi bác sĩ thừa dịp anh đi làm liền trốn sang nhà mẹ đẹ. Ba ngày sau, anh nhận được đơn li hôn của cô ấy, anh đến tìm, cha mẹ cô ấy lại nói cô ấy đã sang Châu Âu. Thẳng đến khi đó, anh mới phát hiện cô căn bản không thương anh và anh cũng vậy. Sự thật là anh và cô ấy- hai con người cô đơn, bởi vì muốn có được gia đình mà ở cùng một chỗ. Tình cảnh của chúng anh lúc đó cùng có một giấc mộng gia đình.

Cô nghe được ngây dại, ngẩng đầu nhìn anh.

–        Vậy… Lisa hiện giờ ở đâu?

–        Hai năm trước đã kết hôn ở Châu Âu.

Anh vỗ về khuôn mặt nhỏ của cô nói.

–        Nhưng…… Nhưng ….. cô không phải đã chết sao?

Oa Oa trừng mắt nhìn.

–        Hai đứa nhóc nói Hawke nói cho chúng rằng mẹ chúng đã đi đến một nơi rất xa?

–        Thì Âu Châu là rất xa mà.

Anh nhíu mày, không hiểu cô vì sao kinh ngạc như vậy.

–        Thì ra…

Cô cúi đầu lẩm bẩm, sau đó mới chợt nghĩ ra. Vậy anh nói anh cũng không thương yêu gì cái cô Nana kia…

–        Anh yêu em sao?

Oa Oa ngẩng đầu, thốt ra, sau đó mới phát hiện chính mình nói cái gì, khuôn mặt nhỏ nháy mắt đỏ lên. A a a, cô mặt dày đến thế sao? Trời ạ, thật sự là mất mặt! Oa nhi trong lúc nhất thời có chút thất kinh, vội vàng mở miệng bổ sung.

–        Không phải… ý em là… anh… em… ý là…

Anh cười ra tiếng, cằm lấy cằm cô rồi hôn lên đôi môi đang nói loạn của cô.

–        Đúng, anh yêu em.

–        Thật sự?

Cô ngừng thở, quả thực không thể tin được.

–        Thật sự.

Anh cười nhìn cô, bất đắc dĩ  mở miệng.

–        Vừa mới ở trên đường, anh không phải cười em, anh cũng tin tưởng tình yêu, cũng khát vọng tình yêu, hy vọng có một ngày, thật sự có thể gặp được người yêu anh thật sự, một cô gái chịu sống cùng anh đến già Sau đó, trước đó vài ngày, anh rốt cục đã gặp được, cô gái ấy lúc nào cũng đẩy anh đi, không chịu thừa nhận cô ấy yêu anh, chờ anh thật vất vả mới bức cô nói ra được. Ai ngờ, cô đem anh ra ăn sạch sẽ rồi đem theo trái tim anh chạy mất dạng…

–        Em… em… em… không có ăn sạch anh.

Cô đỏ mặt tưởng kháng nghị, ngượng ngùng càng nói càng nhỏ giọng.

–        Thì có một chút thôi… em không cố ý…

Anh mỉm cười, lấy tay chỉ lên cằm của cô, mở miệng nói.

Anh cười vì anh nhẹ nhàng thở ra. Cuối cùng đã biết vì sao em chạy đi!

–        Ai bảo anh chỉ biết bức người ta….

Cô đỏ mặt trừng mắt nhìn anh, hờn dỗi oán chả trách.

–        Một câu cũng không thèm nói.

–        Rồi… là do anh sai…

Anh không hề cãi lại cô, thành thật thừa nhận. Thấy anh nhận sai nhanh như vậy, hại cô có chút không quen, ngượng ngùng nói.

–        Kì thật… em cũng có sai…

–        Vậy em đồng ý lấy anh không?

Anh còn thật sự mở miệng hỏi.

–        Ưm…

Oa Oa cúi đầu, hai ngón tay đan vào nhau. Alex nín thở, rất sợ cô sẽ cự tuyệt.

–        Cái kia……

Cô rất nhanh liếc nhìn anh một cái, lại đỏ mặt cúi đầu.

–        Anh không nói lại câu đó lần nữa được sao?

Cô vạn phần e lệ, nhỏ giọng nói. Anh ngây người một chút, chẳng lẽ cô không có nghe rõ ràng sao? Thật là, khiến cho trái tim của anh như gặp phải cơn sốc. Tuy rằng như thế, anh vẫn là hít một hơi thật sâu, mở miệng lặp lại nói.

–        Vậy em đồng ý lấy anh không?

–        Không phải câu này!

Cô có chút buồn liếc mắt một cái, sau đó lại thẹn thùng cúi đầu

–        Vậy là câu gì?

Anh thật là bị cô làm choáng váng.

–        Chính là câu kia đó. Một câu thôi.

Cô vừa thẹn lại quẫn nói. Alex linh quang chợt lóe, anh nhịn cười, cố gắng hồi tưởng, sau đó chần chờ hỏi.

–        Là anh sai?

–        Không… là…

Oa Oa gấp đến độ thẳng dậm chân, xấu hổ nói.

–        Anh sao ngốc thế? Đúng là trứng thối. Ngay cả anh yêu em mà cũng…

Oa nhi mắng đến một nửa, thấy anh bật cười, mới phát hiện anh căn bản là biết cô muốn nghe là cái gì, chính là cố ý chọc cô mà thôi.

–        Anh còn cười! Quá đáng, ác liệt, đầu heo….

Cô vừa thẹn lại xấu hổ, thở phì phì thẳng mắng. Anh chỉ biết khi dễ tôi, tôi không lấy chồng!

–        Được rồi, được rồi, thực xin lỗi….

Anh cười đem cô ôm vào trong lòng, hôn cô một cái, lại một cái, ở bên môi cô nói nhỏ.

–        Anh yêu em! Anh yêu em! Anh yêu em! Em muốn anh nói một ngàn lần cũng được. Buổi sáng một lần…… Giữa trưa một lần…… Buổi tối một lần…… Nửa đêm năm sáu lần…… em cảm thấy thế nào?

Cái gì nửa đêm a?

–        Chán ghét…… Đại sắc lang…..

Cô thẹn thùng sẳng giọng.

–        Anh là đại sắc lang sao em còn ôm chặt như thế?

Anh nhíu mày cười cô.

–        Đúng nha, làm sao bây giờ?

Cô vô tội nháy mắt mấy cái.

–        Em nhất định là bị bệnh rồi.

–        Anh giúp em kiểm tra.

Anh một phen ôm lấy cô, cười đem cô ôm vào trong phòng.

–        A, chờ một chút, anh đúng là trứng thối!

Cô kinh hô ra tiếng, sau đó không bao lâu, trong phòng liền truyền đến xuân tình nhộn nhạo yêu kiều. Sau cơn mây mưa thất thường, O anhi gé vào người anh. Trên người anh có hương vị quen thuộc dễ ngửi, là hương vị trộn lẫn giữa Hugo Boss và mùi mồ hôi anh, rất dễ chịu, thực thoải mái, cùng nhiệt độ cơ thể anh cùng nhau tiến vào phế quản cô làm cho người ta an tâm.

–        A, chính là này hương vị……

Oa nhi ôm chặt lấy anh, ha ha nở nụ cười, cảm thấy mình hạnh phúc vô cùng.

Ông nội?

Gõ cửa thư phòng, không đợi người ở bên trong lên tiếng trả lời, Oa Oa liền lôi kéo Alex cùng nhau đẩy cửa đi vào. Kha gia gia cầm bút long viết chữ, thấy cháu gái cùng cháu rể vào, mỉm cười, chỉ cùng cô gật gật đầu, tay cũng không ngừng viết.

–        Ông nội viết câu đối Tết à?

–        Ừ!

Kha gia gia gia lên tiếng.

–        Phúc vô song chí?

Oa Oa đi đến bên cạnh bàn đã thấy gia gia viết bốn chữ này, không khỏi ngẩn ra.

–        Không thể nào? Gia gia, không phải viết câu đối xuân sao? Bốn chữ này là điềm xấu mà. Kha gia gia gia tay không ngừng, nhưng cười không nói, chính là tiếp tục viết. Ngược lại Alex một nhìn xem, lĩnh ngộ ra ý này, mỉm cười mở miệng.

–        Là phúc vô song chí đêm qua tới. Họa vô song chí đêm qua đi.

–        Đúng!

Kha gia gia gia mắt sáng ngời, tán thưởng nhìn cháu rể, lại nhìn cháu gái, mỉm cười gật gật đầu.

–        A, thì ra là thế.

Oa Oa bừng tỉnh đại ngộ, ôm lấy cánh tay Alex, nhìn gia gia hiến vật quý nói.

–        Ông xem, mắt cháu gái tốt lắm. Anh ấy không chỉ người tốt mà còn hiểu tiếng Trung…

Cô đột nhiên ngừng lại, sau đó trừng lớn mắt, quay đầu nhìn Alex, kinh hô ra tiếng.

–        Anh biết nói tiếng Trung?

Alex cười gật đầu.

–        Ừ!

–        Gia gia, chờ con một lát!

Cô mỉm cười nói xong, lôi kéo Alex chạy ra ngoài. Đến trung đình, cô mới dừng lại, tức giận trừng mắtnhìn anh.

–        Anh học được bao lâu rồi?

–        Tiếng Trung sao?

Anh nhíu mày.

–        Chứ gì nữa.

–        Đại khái hai mươi năm.

–        Vậy sao anh không nói!

Oa Oa tức giận, đột nhiên cảm thấy chính mình giống như đứa ngu ngốc, căm tức đưa tay đánh anh.

–        Hại em vô cùng lo lắng, sợ anh lạc đường, còn sợ anh tới nhà của em sẽ cảm thấy không hợp nhau, lại sợ che mẹ không có cách nào nhận con rể nước ngoài. Kết quả anh căn bản nghe được, nói được còn hiểu cả thành ngữ…

–        Em không có hỏi.

Anh bắt lấy tay cô, cười nói.

–        Huống hồ ba mẹ biết anh nói được tiếng Trung mà.

–        Cái gì?!

Oa Oa ngẩn ngơ.

–        Làm sao có thể?

–        Trước khi chúng ta về, anh đã gọi điện thoại báo trước.

Cô trừng mắt. Anh vẻ mặt vô tội……

–        Anh vội vàng nói chuyện, căn bản không cho những người khác có cơ hội mở miệng. Thế là mọi người để anh nói.

Kỳ thật, cô vừa mới ra vẻ gà mẹ bảo vệ anh, làm cho anh ngực lại nóng lên, lại là một trận cảm động, thật sự không biết nên nói cái gì, Anh còn chưa kịp phản ứng, cô đã muốn lôi kéo chạy, để lại hai đứa nhóc cho mẹ cô ôm.

–        Cám ơn đã giúp anh nói.

–        Anh anh anh…

Nhất tưởng đến anh đều hiểu những gì mình nói, Oa Oa liền cảm thấy một trận xấu hổ.

–        Anh đáng ghét.

–        Anh yêu em!

Anh tuyệt không tức giận, chính là mỉm cười dung tiếng Trung chuẩn không cần chỉnh nói rõ ràng.

–        Đầu heo.

–         Thật sự rất yêu em.

Anh cười khẽ, hôn khẽ môi cô như chuồn chuồn lướt nước.

–        Sắc lang….

Cô thẹn thùng đỏ mặt.

–        Vậy được rồi.

Anh nhíu mày mỉm cười.

–        Sắc lang yêu em.

Người đàn ông này da mặt dày gớm. Cô muốn trừng anh, lại nhịn không được cùng anh bật cười. Mãi một lúc sau mới ngừng cười được. Đem đầu gối lên ngực anh, Oa Oa nghe tim anh đập, nhẹ giọng mở miệng.

–        Alex?

–        Sao?

–        Em cũng yêu anh.

Cô dịu dàng nói. Anh ôm chặt cô, ách thanh trả lời.

–        Anh biết rồi!

Oa nhi nhắm mắt lại, hạnh phúc mỉm cười.

Cuộc sống chính là như vậy. Có đôi khi đau khổ khi lại đầy hạnh phúc. Nhưng chỉ cần là anh, cô tin mình sẽ vượt qua hết những buồn vui cay đắng thăng trầm từng ngày… từng ngày…

Hoàn

15 thoughts on “[Bảo bối háo sắc] Chương 10.2 (Hoàn)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s