[Bảo bối háo sắc] Chương 7.1

Bảo bối háo sắc làm bảo mẫu

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Editor: Di Di

Hiện đại, HE, 10 chương

 

_         Asics, Asics!

_         Sao?

_         Cho tôi mượn điện thoại gọi một chút.

_         Cứ tự nhiên.

Nghe được có tiếng người vào cửa, Kha Xảo Oa ở phòng khách liền thò đầu ra. Vừa thấy đến anh, cô liền mỉm cười ngọt ngào. Alex khóe miệng giương lên cười lại nhìn cô.

_         Nhưng tôi muốn gọi điện thoại quốc tế.

Cô ngượng ngùng nói.

_         Không sao! Cô cứ gọi đi!

_         Cám ơn.

Cô lại nở nụ cười sáng lạng, phất phất tay.

_         Khi tôi về nhà sẽ tả tiền lại cho anh.

Lý Tư tiến lên tiếp nhận áo khoác của thiếu gia, thay anh treo lên, trong tai nghe được bọn họ nói chuyện, không khỏi ngẩn ngơ.

_         Không cần.

Alex buồn cười trả lời nhưng cô gái kia sớm đem đầu rụt trở vào, anh cười lắc đầu, thấy vẻ mặt Lý Tư có vẻ hoang mang.

_         Làm sao vậy

_         Tiểu thư gọi thiếu gia là…?

_         Asics.

Anh có chút bất đắc dĩ cười cười.

_         Tôi biết, cô ấy là cố ý. Tôi từng sửa lại nhưng cô ấy vẫn không chịu sửa.

Hai mắt Lý Tư trừng lớn hơn nữa, nhìn thiếu gia đi vào phòng khách. Trong lòng càng thêm cảm thấy căn bản không cần liệt kê mấy điều kiện kia ra đâu? Ông hoang mang đi theo thiếu gia vào phòng khách, chỉ nhìn thấy Oa Oa tiểu thư đem điện thoại để cách lỗ tai rất xa. Từ điện thoại truyền đến tiếng la của một người phụ nữ. Âm thanh kia lớn đến ngay cả ông đứng ở cạnh cửa cũng có thể nghe được.

_         Mày đúng là đứa bất hiếu. Ta muốn lột da mày! Dám đem mẹ mày nhốt vào phòng rồi chạy trốn hả? Ta bất quá chỉ nói mày hai, ba câu, mày… mày… mày…

_         Không chỉ hai, ba câu đâu…

Cô lẩm bẩm nho nhỏ oán giận.

_         Mày nói cái gì? Mày đừng tưởng rằng mày nói nhỏ giọng ta không nghe thấy. Mày rốt cuộc đang ở nơi nào? Một tháng không gọi điện thoại về. Ta là mẹ mày nha, mắng mày hai, ba câu không được à?

_         Dạ! Dạ! Dạ!

Oa Oa thở dài, ngẩng đầu nhìn đến vẻ mặt ngây ngốc của Alex. Nghĩ rằng dù sao anh nghe cũng không hiểu tiếng Trung, nhịn không được đem điện thoại nhét vào trong tay anh, không tiếng động mỉm cười mở miệng.

_         Giữ giúp tôi một chút!

(Di Di: chị không biết là Bart lão gia đã bắt cả Bart gia học tiếng Trung sao? Mấy anh không chỉ nghe hiểu mà còn ngồi tám vs chị bằng tiếng Trung ấy chứ @.@)

Alex không tự chủ được cầm điện thoại. Sau đó nhìn cô biến mất ở cửa, trong điện thoại vẫn truyền đến tiếng mắng liên tục của mẹ cô.

_         Mày nghĩ mẹ mày mang thai chín tháng mười ngày đẻ ra mày dễ lắm sao? Mày cho rằng mày giống như trứng thúi một phốc là ra sao? Mày nghĩ con có thể đi ra ngoài vứt bỏ, trở về nhặt được sao? Dám làm ra đủ thứ chuyện, ta đây là mẹ mày cực khổ nuôi lớn mày…

Hiện tại anh đã hiểu được cô gái này vì sao lại nói nhiều như vậy. Xem ra chín trên mười là do di truyền mà ra. Đang lúc anh còn đang so sánh khả năng nói nhiều của Oa Oa cùng mẹ cô thì đã nhìn đến Kha Xảo Oa cầm trong tay một cái khay trở về, đặt mông ngồi xuống ở trên sô pha. Sau đó cầm khay bánh ngọt cùng thức uống nóng để trên bàn. Rót một ly cho Lý Tư, một ly cho mình rồi sau đó mới lại rót một ly đưa cho anh.

_         Cám ơn!

Cô mỉm cười không tiếng động cầm lấy điện thoại về. Cầm lấy ly thức uống nóng kia, anh vẫn là có chút ngốc ra, tiếng người phụ nữ trong điện thoại vẫn rít gào không ngừng.

_         Mẹ mày chỉ hi vọng mày kết hôn sớm một chút thì có gì là sai hả? Mày năm nay hai mươi tám rồi. Là hai mươi tám chứ không phải mười tám biết không? A Hoa bên nhà cũng bằng tuổi mày mà đã có ba con rồi kìa?

_         Ngay cả có người yêu cũng không có.

Cô cùng mẹ nói ra cùng lúc một lời. Sau đó thở dài thật mạnh, lại nhìn đến Alex. Tuy rằng anh nghe không hiểu nhưng chắc vẫn hiểu mẹ cô mà nói sẽ nói tới sáng mai? Cô bất đắc dĩ mỉm cười, cấm lấy bánh quy đưa cho anh. Anh ngồi xuống ở bên người cô, hai người cùng nhau cầm trà nóng, ngồi ở trên sô pha, nghe mẹ cô mắng.

_         Rõ ràng đã nói với mày thầy tướng số đã nói là không thể cho người ta mượn tiền. Mượn thì sẽ không lấy lại được vậy mà mày vẫn ngoan cố cho mượn. Kết quả sao hả? Muốn làm người tốt việc tốt sao? Ta làm sao có thể sinh ra một đứa con gái vô dụng đến vậy hả trời? Uy, ông già kia, sao lại giật điện thoại của tôi?

_         Đừng ồn nữa!

Tiếng cha trầm ổn vang lên. Tiếp theo đó tiếng của mẹ liền biến mất. Cô nghe tiếng hai mắt sáng ngời, tinh thần rung lên, giống như là a tì trong địa ngục được thoát li khổ ải, đem điện thoại lại gần bên tai.

_         Cha?

_         Ừ!

Kha ba lên tiếng, mở miệng hỏi.

_         Con đang ở đâu?

_         Ở Phí thành nước Mỹ.

Cô liếc mắt nhìn Alex bên cạnh một cái, sau đó nói.

_         Nhà của bạn con.

_         Trên người có tiền không?

_         Hoàn hảo.

Không muốn làm cho cha lo lắng, cô lập lờ nói. Kha ba nghe vậy trầm mặc sau một lúc lâu, sau đó nói.

_         Con làm mất ví tiền rồi phải không?

_         Hả?

Oa Oa sửng sốt, chột dạ một chút, làm sao cha lại biết.

_         Ngân hàng báo con đến làm thủ tục mất giấy tờ.

Thì ra là thế, cô sớm nên biết sau khi cô mất tích, cha nhất định sẽ tra cô đang ở đâu.

_         Cho cha địa chỉ. Cha nhờ chú đi rước con.

Cô vươn ngón trỏ vờn theo từng đường nét trên đồ thủy tinh trên bàn, lẩm bẩm nói.

_         Không cần! Hai ngày nữa con sẽ đến tìm chú.

Kha ba lại trầm mặc một hồi lâu, mới nói.

_         Con đừng làm phiền bạn bè của mình quá!

_         Con biết mà!

Cô gật gật đầu.

_         Bên kia cũng là tối rồi. Con ngủ sớm đi! Rảnh thì gọi về báo bình an.

_         Dạ ba. Bye bye!

Cô tắt máy, liếc mắt ngắm anh một cái, mỉm cười nói.

_         Cám ơn điện thoại của anh!

_         Không có gì!

Alex uống một hớp trà nóng. Oa nhi cũng uống một ngụm trà nóng cùng anh ngồi ở trên sô pha ngẩn người. Lý Tư không biết khi nào đã không thấy, trong phòng chỉ còn lại tiếng nhạc giao hưởng nhẹ nhàng. Một chén trà hương thơm ngào ngạt, bên tai được nghe tiếng nhạc du dương, ngoài cửa sổ mưa rơi tí tách khiến tâm tình dần dần lắng xuống. Không biết có bao nhiêu lâu đã chưa có lại cảm giác ưu nhàn thế này. Đặc biệt, vừa trải qua một trận oanh tạt mệt nhọc kia, loại điềm tĩnh này lại làm cho người ta quý trọng không thôi. Sau một lúc lâu, anh nhìn chén trà kia đã thấy được đáy, mới mở miệng hỏi.

_         Đây là cái gì trà?

_         Long nhãn gừng mẫu trà.

Cô đang cầm ly trà gừng cuối cùng nói.

_         Thời tiết lạnh thế này, lại bắt đầu trời mưa, lúc chiều tôi với Lý Tư đi mua đồ liền thuận tiện mua cái này luôn. Trà này có thể phòng bệnh cảm, anh không ngại chứ?

_         Ừ!

Anh lên tiếng, sau đó lại hỏi.

_         Tyre cùng Knight đâu?

_         Ở trong phòng, đang ngủ.

Oa Oa lại uống một ngụm trà, liếc nhìn anh một cái. Anh ăn cơm chưa?

_         Chưa ăn.

_         Để tôi đi làm cơm cho anh.

Cô đứng dậy, vỗ nhẹ đầu vai anh hai cái. Anh đang cầm trong tay trà gừng ấm áp, nhìn cô rời đi, trong lòng lại ấm hẳn lên, nụ cười cũng không ngờ mà hiện ra.

{thiendi18.wordpress.com}

 Mang theo một ly cà phê, ghé vào cửa sổ lầu hai, cô cúi đầu nhìn xe cộ chạy qua trên đường. Mùa thu đến, những chiếc lá vàng óng ánh của hàng cây bên đường bắt đầu rơi rụng, bay xuống mặt đường. Mỗi khi có xe chạy qua sẽ cuốn chúng bay cuồn cuộn. Lá bay lên rồi sau khi xe chạy qua lại bình yêu hạ xuống. Một đôi ông bà lão nắm tay nhau đi dạo trên đường, phía sau dắt theo một chú chó.

_         Này, chó con!

Cô giơ tay lên, mỉm cười vẫy vẫy chú chó kia. Chó con nhìn thấy cô, tò mò liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó quay lại đầu tiếp tục đi theo chủ nhân.

_         Bye,bye!

Cô lại cố tình đưa tay vẫy vẫy sau đó tiếp tục dựa vào thành cửa sổ.

_         Nếu như cô không vội đi New York có thể ở đây thêm vài ngày nữa.

Vừa hết hai ngày, anh liền đưa cô tiền lương rồi nói những lời này. Bởi vì ở khách sạn phải trả tiền, cô lại muốn ở lại chơi thêm một thời gian. Dù sao cũng không có chuyện gì, hơn nữa mấy ngày nay ở chung, cô cũng cảm thấy có nhiều cảm tình. Tuy rằng trên danh nghĩa anh là ông chủ của cô nhưng cô cùng anh ngược lại càng giống như bạn bè. Cho nên nghe anh nói như vậy, cô cũng liền thuận ý quyết định ở thêm vài ngày như là chuyến nghỉ phép ngắn hạn. Không cần lo lắng chỗ ăn chỗ ở, cô đi chơi thế này cũng không có áp lực gì. Mỗi ngày dạo đông dạo tây, mua đồ lưu niệm, chụp ảnh,…

Cứ nhiều ngày như thế, cô phát hiện anh ở một nơi rất hoàn hảo, bên cạnh lại có công viên. Mỗi buổi sáng, cô chạy ra đó tập thể dục. Những người thong thả đi dạo, cậu bé đưa báo nhanh nhẹn đạp xe qua, ngay cả con chó cũng có vẻ rất hạnh phúc.

Một chiếc xe chạy đến, dừng ngay cửa phòng. Cửa mở, người đàn ông đi xuống xe. A, người đàn ông này quả thật rất thích hợp mặc tây trang. Cà phê, lá rơi, người đàn ông, xe, thật rất giống như trong quảng cáo. Cô không tự chủ được nở nụ cười, sau đó mới phát hiện tư thế anh thoạt nhìn có chút kỳ quái. Đúng rồi, gười đàn ông này trong lúc làm việc sẽ không thấy bóng người, liên tục vài ngày đều tăng ca đến hơn mười một giờ mới về. Sao hôm nay mới giữa trưa là đã về rồi? Lại cứ như người máy.

_         Hi, Asics!

Cô tò mò gọi anh, vẫy tay với anh. Anh nghe tiếng ngẩng đầu sau đó vẻ mặt thống khổ đưa tay lên gáy rên nhỏ một tiếng.

_         Oa, không thể nào.

Oa Oa sửng sốt, vội vàng buông cà phê, chạy xuống lầu. Lý Tư đã mở cửa, đang giúp Alex cởi áo khoác.

_         Anh có khỏe không?

Cô đi theo bên cạnh anh.

_         Vốn là hoàn hảo.

Anh thống khổ nhìn cô.

_         Cho đến khi cô gọi tôi.

_         A, thực xin lỗi nha.

Cô rụt một chút, ngượng ngùng cười cười, sau đó lại nhịn không được nói.

_         Tôi thấy anh rất lạ. Hình như anh có chuyện gì phải không?

_         Bác sĩ nói cơ bắp cổ bị chuột rút.

Anh bước đi lên lầu, ngồi ở trên giường, gương mặt đẹp trai có chút vặn vẹo.

_         Anh đi khám rồi sao? Có thuốc không?

Anh lấy từ túi ra một bịch thuốc, nhúc nhích một chút liền đau đến chảy cả mồ hôi. Lý Tư rót một ly nước, Oa Oa thay anh lấy thuốc.

_         Thuốc giảm đau! Thuốc hạ sốt!

Cô ngẩng đầu nhìn nhìn anh, buồn cười đứng dậy đi đến phía sau giường anh.

_         Chờ một chút, để tôi xem một lát.

_         Nhìn cái gì?

Anh còn không chưa hỏi xong, liền cảm giác được cô kéo áo anh ra, xem xét vai gáy anh.

_         Ha, anh bị sái cổ rồi.

Oa Oa vừa thấy không khỏi bật cười.

_         Bị sái cổ?

Anh nghe không hiểu, vẻ mặt hoang mang.

_         Chính là do tư thế ngủ không tốt.

Cô biết cười anh như vậy thật không đúng, nhưng vẫn nhịn không được cười nói.

_         Mỗi khi anh cố vận động, vừa động sẽ đau, bả vai còn cứng ngắc giống hệt như tảng đá đúng không?

_         Tôi ngủ rất tốt mà!

Anh nhíu mày lẩm bẩm.

_         Tốt mới là lạ.

Oa Oa dương dương tự đắc nhíu mi, đi đến trước mặt anh, lấy thuốc cho anh uống.

_         Anh bị nghiện làm việc, nhất định gối để nằm rất cao, lại nằm úp sấp ngủ. Buổi tối ngủ lại không xoay người, đúng hay không? Nhạ, anh uống thuốc trước đi, không cần lộn xộn, ngồi là tốt rồi, cũng đừng nằm xuống. Tin tôi đi, nằm xuống sẽ đụng đến cơ bắp gáy, sẽ làm anh thống khổ. Lý Tư, đi cùng cháu ra ngoài mua tí đồ được không chú?

_         Cô muốn đi mua cái gì?

Anh bất an nhìn cô.

_         Thứ tốt.

Cô le lưỡi đối với anh, làm cái mặt quỷ, sau đó ôm lấy tay Lý Tư, vui vẻ cười đi ra ngoài.

Thứ tốt gì đây? Anh không thể tin tưởng nhíu mày, cầm lấy cốc nước nuốt thuốc. Không cẩn thận lại đụng đến gác, tác động đến cơ bắp, nhất thời làm cho anh đau đến muốn chảy nước mắt. Đáng chết, anh mới vừa ở bệnh viện rõ ràng đã chích thuốc giảm đau. Sao một chút hiệu quả của không có?  Buổi sáng lúc rời giường, vốn chỉ có đau nhức, anh nguyên tưởng rằng vẫn còn tốt lắm. Ai biết lại càng ngày càng đau, đến mười giờ, anh cơ hồ không thể quay đầu, đành phải đến bệnh viện bên cạnh công ty khám. Anh còn tính hôm nay đi ra khảo sát công trình, hiện tại cổ động không còn năng động. À mà đúng rồi với bộ dạng này mà anh còn dám lái xe về nhà mà không gây ra tai nạn công nhận đó cũng là một kì tích. Như thế cũng tốt. Mấy ngày sau, anh có thể được nghỉ phép. Đáng giận, thực là làm anh đau muốn chết.

(Di Di: chương sau cái BT của Alex cũng như Oa Oa sẽ lộ ra hết =)))

6 thoughts on “[Bảo bối háo sắc] Chương 7.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s