[Bảo bối háo sắc] Chương 5.2

Bảo bối háo sắc làm bảo mẫu

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Editor: Di Di

Hiện đại, HE, 10 chương

Hai người cả kinh, song song nhảy dựng lên chạy đến. Anh so với cô nhanh hơn, vừa đến bến tàu liền bay người nhảy xuống nhưng hai đứa nhóc khi nãy đã chìm xuống, anh lặn xuống trong nước, một hồi lâu không nổi lên. Oa nhi một trận kinh hãi, Knight sắc mặt tái nhợt nhanh cầm lấy tay cô, cô chuẩn bị nhảy xuống nước thì mặt nước rốt cục cũng có động tĩnh, anh mỗi tay túm lấy một đứa nhỏ, bơi tới bên bờ, kéo hai đứa lên bờ. Ngay lập tức, gia đình của đứa trẻ cũng đã có mặt trên bến, người mẹ không ngừng ôm lấy đứa trẻ kho sặc sụa vừa khóc vừa mắng, người cha thì liên tiếp hướng về phía Alex nói lời cảm tạ. Tyre sặc ra một đống nước, cả người ướt sũng phát run, sợ tới mức quên cả khóc. Oa nhi chạy lên xe, lấy khăn mặt, một cái cho Alex, một cái bao chặt lấy Tyre. Không biết là do đã bình tĩnh lại hay là bởi vì an tâm, Tyre òa một tiếng khóc nức nở.

_         Ngoan, đừng sợ, không có việc gì…

Oa Oa ôm lấy Tyre, ôm cậu vào trong lòng an ủi.

_         Không có việc gì, đừng sợ, đừng sợ…

Tyre vừa khóc, Knight cũng  khóc theo. Alex thấy thế ôm lấy Tyre, Oa Oa nắm Knight trở lại trên xe. Anh thay Tyre tắm rửa trước, cô thì trong phòng an ủi Knight. Chỉ chốc lát sau Tyre đã tắm xong, hai mắt sưng đỏ tiến vào, đến phiên Knight đi tắm. Oa nhi thay Tyre mặc xong quần áo. Cô vốn định mở miệng hỏi Tyre đã xảy ra chuyện gì nhưng thấy cậu vẻ mặt vẫn chưa hoàn hồn liền đánh mất ý niệm trong đầu. Chờ cô sấy tóc xong, cậu nhóc đã sắp ngủ gục. Nghĩ cậu bị sợ hãi, nghỉ ngơi một chút cũng tốt, liền giúp cậu ở trên giường xuống, lấy cái mền đắp cho cậu. Thì vừa lúc đó Knight cũng bước ra.

_         Cha đâu?

Không thấy Alex, cô kỳ quái hỏi.

_         Cha đang tắm.

Knight ngoan ngoãn nói.

_         Ừ!

Cô cũng thay Knight mặc xong quần áo, sấy tóc, sau đó cũng cho cậu lên giường ngủ sớm.

_         Oa Oa…

Knight nho nhỏ giọng kêu cô.

_         Sao?

_         Chúng con không phải cố ý…..

Mắt cậu lộ ra sự lo lắng cùng sợ hãi mở miệng.

_         Cô biết.

Thấy khuôn mặt nhỏ của cậu hiện lên bất an, cô sờ sờ đầu của cậu, trấn an.

_         Cha…… Có phải rất giận tụi con đúng không?

_         Cô nghĩ…

Cô châm chước câu chữ, nhỏ giọng nói.

_         Cha con chỉ là do lo lắng thôi!

_         Thật không ạ?

_         Thật!

Cô mỉm cười, hôn lên cái trán nhỏ của anh một cái.

_         Ngoan, ngủ đi nào! Đừng suy nghĩ nhiều.

Thay Knight đắp mền, cô ra khỏi phòng, thấy cửa phòng tắm đã mở ra, bên trong không có người, phòng khách phía trước cùng tòa điều khiển cũng không có người, cô mở cửa xe, đi ra bên ngoài nhìn xem. Quả nhiên thấy anh đang ngồi ở chỗ câu cá lúc nãy.

Sau một trận hoảng hốt, đã gần đến hoàng hôn, bầu trời chuyển dần màu nhuộm đỏ cả một khoảng sông tĩnh lặng, giống như những ngày mùa thu thường nhật. Anh không nhúc nhích ngồi một chỗ, giống như ông lão cô độc ngồi thả cần câu. Tuy biết rằng anh rất bình tĩnh nhưng con thiếu chút nữa chết đuối, hiển nhiên vẫn là làm cho anh bị hoảng sợ. Cô không muốn quấy rầy anh, chỉ đi đến nơi nướng thịt tiếp tục thu dọn sau đó lấy quần áo ướt của hai đứa nhóc đi đến bên cạnh giặt sạch rồi đem phơi. Cho đến khi cô đem quần áo về, anh vẫn ngồi như cũ ở đó. Sắc trời đã tối muộn, mặt trời đã sớm biến mất, chỉ còn có những ngọn đèn từ các xe dã ngoại vọng lại. Anh không lấy đèn, cứ như vậy một mình ngồi ở góc tối ven hồ. Nếu không phải trong tay anh là điếu thuốc cháy đỏ, cô cũng sẽ không chú ý tới ở đó có người.

_         Anh thật không có chút tài câu cá.

Không nghe tiếng chân, chợt nghe được tiếng cô, Alex sửng sốt một chút, quay đầu đến đã thấy cô ngồi xuống bên cạnh anh. Thấy anh sững sờ, cô ôm lấy xô nước xem xét.

_         Haha tôi biết ngay là không có mà!

Anh nhếch môi, trả lời.

_         Tôi không có câu cá.

_         Vậy anh đang làm cái gì?

_         Suy nghĩ lời cô nói.

_         Sao?

Cô ngây người một chút.

_         Tôi nói cái gì?

_         Tôi nên tái hôn.

_         À, cái kia!

Vừa lúc tỉnh ngộ, Oa Oa cũng có chút kinh ngạc, to mắt nhìn anh một hồi lâu. Sau đó khóe miệng cong lên, hai tay ôm đầu gối, nghiêng đầu, trán lộ ra một chút mỉm cười.

_         Haha, anh đúng là rất thú vị.

_         Cái gì?

Anh tức giận chau mày, nhìn cô một cái.

_         Lời thật thì khó nghe, rất ít ông chủ nào nghe lọt lỗ tai lời tôi nói, cho dù bọn họ biết rõ lời tôi là đúng.

Cô nhếch môi, tự giễu nói.

_         Đối với người thích chỏ miệng vào chuyện người khác, lại thích nói nhiều, xem không vừa mắt liền nhịn không được muốn nói. Nói lâu, bình thường kết cục chính là nói nhảm…

Cô vươn ngón trỏ, chỉ vào miệng mình. Biểu tình của cô khiến người khác bật cười, anh kiềm cười nhìn cô.

_         Cho nên cô hay bị đuổi?

_         Đúng vậy.

Oa Oa tức giận nói.

_         Tính luôn lần gần đây nhất đã là lần thứ mười ba. Nhưng lần này lại khiến tôi tức giận. Muốn đuổi thì cứ nói một tiếng, cái tên xấu xa kia không tìm thấy lí do đuổi tôi lại đem chuyện đến trễ mà mắng tôi. Tôi đi muộn là do xảy ra tai nạn xe. Tôi một câu còn chưa kịp nói đã bị đuổi rồi. Tôi tức giận chửi ầm lên sau đó mới gom đồ đạc bước đi.

Anh không biết nên nói cái gì cho nên cứ im lặng nhìn cô. Oa nhi cười gượng hai tiếng, vô lực nói.

_         Thảm hại hơn là, khi tôi trở về căn nhà trọ liền thấy nó đang bốc cháy.

_         Cháy?

Anh kinh ngạc lặp lại.

_         Đúng! Đúng vậy, chính là cháy, lửa cao đến tận trời, hừng hực lửa cháy, anh mà đứng gần nó sẽ thiêu luôn anh.

Cô gật đầu nói.

_         Tôi không có nói giỡn đâu. Thảm hại hơn là còn chuyện sau đó nữa.

Cô đưa tay đập đập đầu vai anh, vẻ mặt bất đắc dĩ.

_         Tôi với bạn trai cũ chia tay nhưng chúng tôi vẫn là bạn tốt. Khi đó anh ấy kết hôn đem thiệp cưới gửi chô tôi. Hàng xóm tôi lại quá tốt bụng đem thẳng thiệp cưới đến nhà cho cha tôi. Thế nhưng chẳng biết vì sao cuối cùng nó lại nằm trong tay mẹ tôi. Và thế là mẹ tôi như lưỡi không biết mỏi tức giận mà nói tôi suốt cả ngày. Cho nên hôm nay tôi mới phải ở đây với anh, hiểu chưa?

Nghe đến đó, Alex nhịn không được cười ha ha. Thấy anh nở nụ cười, cô cũng mỉm cười, người đàn ông này cười…rất đẹp. Một mảnh lá cây rơi xuống trên vai anh, cô theo bản năng đưa tay phủi lấy. Anh hơi hơi cương một chút, tiếng cười bỗng nhiên im bặt đi.

_         Lá cây.

Cô đưa chiếc lá cho anh em, nhíu mày nói.

_         Đừng khẩn trương, tôi nếu muốn lập gia đình, sẽ không lạc chạy đến nước Mỹ. Anh biết không? Vấn đề của anh thật sự rất nghiêm trọng. Nói thật đi, anh có phải chưa quên được vợ cũ nên mới không chịu tái hôn không?

Anh xấu hổ không biết nên nói cái gì.

_         A, tôi hỏi thẳng quá sao? Xin lỗi!

Phát hiện tự mình nói sai, cô âm thầm mắng chính mình một tiếng ngu ngốc, có chút bối rối cười gượng mở miệng bổ sung.

_         À… Cái kia, là tật xấu sửa mãi không được của tôi. Anh cứ làm như là chưa nghe đi! Cũng có thể coi đây là nguyên nhân mà tôi chưa lấy hồng được. Ha ha. Tôi chủ yếu chính là muốn nói cho anh biết, buổi chiều Tyre rơi xuống nước không phải lỗi của anh. Chuyện ngoài ý muốn thường hay phát sinh. Tôi nói chuyện tái hôn, cũng không phải trách cứ anh không thể chăm sóc hai đứa nhỏ. Tuy rằng tôi thấy hai đứa sống rất tốt, nhưng loại sự tình này trừ bỏ người trong cuộc, người bên ngoài là không thể kết luận được thế nào mới là tốt thật sự…

Vẻ mặt của anh trở nên có chút quái dị. Trời ạ, cô đang làm cái gì a? Cô nói chuyện bắt đầu lộn xộn sao? Oa nhi bối rối cười, bởi vì bối rối mà càng thêm lải nhải.

_         Tôi nghĩ anh nên đề nghị với cha anh để anh tự tìm người mình yêu, không cần phải kháng cự như vậy, đương nhiên ngươi cũng có thể tiếp tục duy trì độc thân. Anh chăm sóc chúng nó rất tốt cho nên tiếp tục như vậy cũng không có cái gì không tốt. Tôi chỉ là, Tôi nghĩ…… Mặc kệ người bên ngoài nói như thế nào, chỉ cần anh và hai đứa nhóc cảm thấy vui vẻ là tốt rồi…

Nói còn chưa nói xong, cô đã muốn chôn ngay mặt mình xuống đất, càng không nói đến người đàn ông bên cạnh đang trừng mắt nhìn cô. Trong đêm đen yên lặng, làm cho tự nhiên cảm thấy xấu hổ.

_         Ơ…

Quẫn bách đỏ ửng nổi lên hai má, cô cười gượng vội vàng đứng lên.

_         Xin lỗi, tôi chỉ là ở nói hươu nói vượn, anh đừng nghe là tốt nhất.

Cô nói xong xoay người muốn đào tẩu, anh lại giữ cô lại. Cô cứng đờ, quay đầu nhìn anh. Anh tựa hồ đối hành động giữ chặt cô của mình cũng có chút kinh ngạc nhưng này ngạc nhiên chỉ lóe lên một chút, sau đó anh nhìn cô, mở miệng nói.

_         Ngồi xuống.

Câu kia là mệnh lệnh sao? Nghe qua rất giống nhưng cô lại cảm giác có chút giống thỉnh cầu. Đầu của cô bị hỏng rồi sao? Mệnh lệnh cùng thỉnh cầu trên cơ bản không có khả năng giống nhau mà. Có lẽ là bởi vì ngữ khí của anh nghe qua rất giống mệnh lệnh nhưng biểu hiện lại rất quái lạ. Cô trừng mắt anh, đại khái hai giây, sau đó ngoan ngoãn ngồi xuống.

(Di Di: cơ bản chị vẫn không địch lại zai đẹp chị Oa Oa à =)))

Anh buông tay ra, nhíu mi trừng mắt nhìn mặt hồ âm u trước mặt, anh không biết chính mình vì sao giữ chặt cô. Có lẽ là vì anh thật sự cần một đề nghị, mà cô cùng hai đứa con sinh đôi của anh ở chung cũng rất tốt. Trên thực tế, cô cùng cả nhà anh sống chung rất tốt.

_         Cô có cảm thấy… tôi càn hỏi qua ý kiến Tyre và Knight không?

_         Ờ… cái này nói sao thì cũng là cuộc sống của cả ba người đúng không?

Cô nho nhỏ nhắc nhở. Anh không có mở miệng, lấy tay vuốt ve cần câu dài, mày thâm nhíu lại, sau đó anh có chút khàn khàn nói.

_         Chúng nó sẽ không giận.

_         Đó là bởi vì chúng nó còn nhỏ.

Cô chần chờ một chút, mới nói.

_         Cũng có lẽ chúng nó căn bản không dám.

Bản tính phòng vệ của anh lại dựng lên.

_         Không dám gì?

Thái độ của anh. Anh hoàn toàn không đề cập tới chuyện của vợ anh. Trên xe thậm chí không tấm ảnh chụp, anh quả thực làm cho cô giống chưa từng tồn tại. Còn có, khi anh gặp chuyện không vừa lòng, bản mặt liền khó coi. Anh biết không? Chúng nó đối với thái độ của anh, có đôi khi dường như là thật cẩn thận. Cái kia thật sự không giống như là thái độ của đứa trẻ bảy tuổi đối với cha mình. Hơn nữa đa số thời điểm, thật sự anh rất…

_         Tôi không có khó chịu.

Anh trầm giọng chặn lời cô.

_         Anh đương nhiên là có.

Cô một chút cũng không khách khí.

_         Anh hiện tại chính là như thế. Trẻ nhỏ rất mẫn cảm, bọn họ là giỏi nhất là nhìn sắc mặt mà đoán. Chúng nó vào thời kì trẻ con sẽ quan sát hành động của người lớn mà học theo. Lúc nãy Knight trước khi ngủ đã lo lắng hỏi tôi anh có giận chúng nó không?

Anh trong lòng thắt lại, yết hầu có chút co rút nhanh nói giọng khàn khàn.

_         Tôi không có giận.

_         Tôi biết.

Cô nhẹ giọng mở miệng.

_         Tôi chỉ là…

Anh một tay che miệng, ánh mắt tối tăm.

_         Sợ hãi lo lắng quá độ.

Cô giúp anh nói tiếp, sau đó thở dài một hơi nói.

_         Nhưng anh thật sự cần phải đem thói quen xấu này bỏ đi!

Alex biết cô nói đúng. Khi anh còn nhỏ, cũng sẽ bởi vì cha giận mà sợ hãi.

_         Tôi không biết… lại nghiêm trọng đến thế.

Anh thở sâu, nhìn chằm chằm mặt hồ, một hồi lâu mới cứng ngắc nói.

_         Cha tôi vẫn rất nghiêm khắc… tôi…

_         Này, tin tôi đi! Anh không có nghiêm khắc đâu.

Cô đẩy nhẹ cánh tay anh, nhỏ giọng mở miệng.

_         Chỉ là đôi khi hơi khó chịu thôi.

Anh nhếch miệng, cười khổ nói.

_         Tôi không biết nên làm gì với chúng nó. Sau khi mẹ chúng nó đi rồi thói quen nghiện việc lại khiến tôi làm việc như điên. Cho  đến có một ngày, ta phát hiện Tyre cùng Knight luôn đi theo phía sau Lý Tư. Chúng nó có vẻ khẩn trương vừa lo sợ e ngại, bàn tay nhỏ bé nắm chặt ống quần Lý Tư, mà không phải của tôi. Chúng nó lui ở phía sau Lý Tư nhìn bộ dáng của tôi. Dường như… quản gia của tôi mới là cha của chúng, còn tôi chỉ là một người xa lạ.

_         Ơ…

Cô phát hiện chính mình không biết nên an ủi anh như thế nào, tìm hoài không thấy một câu.

_         Hai năm trước, tôi bắt đầu giảm việc, tận lực rút ra thời gian đến với chúng nó, học tập cách chăm sóc trẻ con, nhưng hiển nhiên…..

Anh có chút chua sót nói.

_         Tôi làm không  được tốt lắm.

_         Cũng không phải không tốt lắm, loại chuyện này phải cần thời gian.

Cô gãi gãi đầu, sau đó nói.

_         Chiếu theo anh mà nói, so với tình hình của anh với chúng nó lúc trước đã cải thiện rất nhiều rồi. Anh chỉ cần, ách, đừng luôn dùng câu mệnh lệnh, còn có nhớ rõ đừng khó chịu cau mày nữa, phải mỉm cười hiểu không? Nào, giống vậy nè…. Ha ha ha ha ha….

Cô đưa tay che miệng, phát ra tiếng cười giòn tan.

_         Bằng không cười như vậy cũng được, Aha ha ha ha…

Cô hai tay ôm bụng, ngửa cổ ra cười khanh khách.

_         Anh cũng có thể như vậy.

Cô tay phải hướng ra phía ngoài, tay trái giả vờ vuốt hàm râu vô hình, học như theo kịch nghệ gật gù cười.

_         Aha, Aha, Aha ha ha ha ha —

Cô khoa trương làm mẫu thật sự rất khôi hài, cô liên tục làm mẫu vài động tác, anh lúc đầu cúi đầu cười rồi đến cười vang, cho đến cuối cùng cười đến nước mắt đều chảy ra.

_         Đúng rồi đúng rồi, chính là kiểu này. Oa Oa cười xoa xoa mái tóc màu café của anh, lại vỗ nhẹ hai cái thêm vài câu khen thưởng.

_         Rất ngoan! Rất ngoan!

Anh kinh ngạc nhìn cô, Oa Oa phát hiện tầm mắt anh, vội rút tay về, xấu hổ vuốt mồ hôi trên trán, cười cười.

_         Xin lỗi! Do thói quen nghề nghiệp! Thói quen nghề nghiệp thôi!

_         Không sao!

Ý cười trở về bên môi, anh thú vị nhìn cô.

_         Cám ơn.

_         Hử? cảm ơn cám gì?

Cô ngây người một chút, hai mắt trợn to.

_         Sự an ủi của cô.

Anh chỉ chỉ đầu, cười nói.

_         Nha, cái kia.

Không biết anh là nói thật còn giả, Oa Oa chỉ cảm thấy càng ngày càng xấu hổ, chỉ biết đứng lên nói.

_         Tôi còn có việc phải làm, tôi về xe trước đây! Bye!

_         Bye.

Anh còn đang cười. Cô cùng anh phất phất tay, nhịn cho mình không co giò chuồn thẳng mà cứ từ từ xoay người rời đi. Nói thật, cô đêm nay mất mặt nhiêu đó là đủ rồi, không cần lại thêm một cái nữa. Cho nên phải dùng cách bình thản đi trở về xe. Cho đến khi về tới xe, ngồi xuống sô pha cô mới cúi đầu vào hai đầu gối đem mặt chôn ở trong đó. Đỏ mặt thở dài một hơi sau đó ngẩng mặt lên thẩn thờ nhìn tay phải chính mình. Tóc của anh sờ vào thật thoải mái, làm cho người ta nhịn không được muốn xoa thêm vài cái. Còn vẻ mặt ngây ngốc của anh nữa, thoạt nhìn căn bản y hệt hai đứa nhóc con anh. Nghĩ đến đó cô liền cười haha. Ôm đầu gối, cô thật vất vả ngừng cười, lại phát hiện trái tim vẫn đập rất nhanh.

Ai, người đàn ông này quả là đẹp trai, cười rộ lên lại càng đáng yêu, hại cô nhịn không được bất chấp mất mặt làm cho anh cười. Nhưng… Cô không nghĩ tới vấn đề giữa anh cùng hai đứa con lại rắc rối đến thế. Lúc cô bảy tuổi, cả ngày gây sự, tuy rằng cha thường bắt cô ăn thịt kho măng nhưng cô vẫn không sợ cha đến như vậy.

_         Vì sao ta?

Cô kỳ quái tự hỏi chính mình, nhíu mày suy nghĩ một chút. A, đúng rồi, bởi vì mỗi lần cha đánh cô xong, đều đã thừa dịp cô khóc đến ngủ quên, liền gọi mẹ đến thoa thuốc cho cô. Hơn nữa buổi sáng ngày hôm sau ánh mắt cha so với cô còn muốn đỏ hơn, cô lúc ấy luôn cùng ông cãi lộn, đến cả mấy ngày không nói chuyện. Sau đó khi nửa đêm tỉnh giấc đi uống nước thì  nghe được cha mẹ nói chuyện. Mới biết mỗi lần cha đánh cô xong đều ở trong phòng áy náy rất lâu, còn có thể bị mẹ giễu cợt. Cô thế mới biết cái gì là đánh vào con gái, trái tim cha đau. Sau đó cô liền trở nên ngoan ngoãn nhưng đa số thời gian thì vẫn…

Cười gượng hai tiếng, cô sờ sờ mặt, không khỏi nhớ tới gia đình. Ngày mai…… Phải lén gọi về nhà mới được…

5 thoughts on “[Bảo bối háo sắc] Chương 5.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s