[Bảo bối háo sắc] Chương 3.1

Bảo bối háo sắc làm bảo mẫu

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Editor: Di Di

Hiện đại, HE, 10 chương

 

Mọi người bình tĩnh nào. Alex nhà mình tuy hơi thô lỗ 1 chút nhưng nhìn chung vẫn là đàn ông tốt nha! :”>

Hai giờ sáng. Trừng mắt nhìn cô gái đang ngồi xổm không biết đang làm cái gì trên màn hình, anh gắt gao nhíu mày lại. Máy chiếu ban đêm giúp anh nhìn được hình ảnh của cô nhưng không cách nào thấy rõ cô đang làm cái gì. Nơi này ngày đêm chênh lệch nhiệt độ rất lớn, tuy rằng ban ngày rất nóng nhưng trời tối độ ấm bên ngoài ngay lập tức tuột mạnh. Anh cứ nghĩ rằng đợi cho nhiệt độ không khí giảm xuống, cô chịu không nổi sẽ đi. Không nghĩ tới việc cô lại ngoan cố lấy áo khoác từ trong túi xách mặc vào, tiếp tục cúi đầu làm việc của cô. Trong một lúc, anh hoài nghi chính mình đã hiểu lầm nhưng khi anh đi tìm dưới sàn, trên giường, thậm chí là ôm hai con heo sinh đôi ngủ như chết trên giường lên để tìm kiếm cũng không thấy ví tiền hình con thỏ như cô đã nói. Nhìn cô gái lạnh đến run rẩy, hắt xì liên tục, anh nheo mắt lại. Cô gái này không phải ngu ngốc thì chính là có nghị lực phi thường. Những cô gái trước cho dù có dùng kế cũng không giống như cô dùng khổ nhục kế ngược đãi chính mình. Các cô bình thường đều sai người đến đón hoặc tìm khách sạn ấm áp mà ở. Cô nhìn không giống như người có mưu kế nhưng nhìn người không thể chỉ nhìn tướng mạo. Dù sao Bart gia cũng là một trong những gia đình giàu có bậc nhất nước Mỹ, anh cũng là một trong những tỉ phú đối rất nhiều người mà nói đó cũng là một nguyên nhân để tìm đến.

Đêm đã khuya, anh tắt tivi, thu dọn mọi thứ rồi lên giường nằm. Bên ngoài xe truyền đến tiếng côn trùng kêu vang, không bao lâu, Tyre liền lui đến bên người anh rồi nhanh như chớp Knight cũng lăn lại. Anh kéo hai đứa con yêu quý vào lồng ngực nhắm mắt ngủ. Đồng hồ báo thức tí tách vang đều kèm theo tiếng gáy rất nhỏ của Tyre cùng lúc đó nước miếng của Knight chảy trên ngực anh.

Một giờ đi qua, anh có chút căm tức ngồi dậy. Đáng chết, anh cả một ngày chạy xe, rõ ràng mệt chết khiếp nhưng trong đầu vẫn hiện lên cô gái nhỏ kia ngồi lui ở bãi đỗ xe vừa hắt xì liên tục. Đưa tay vò tóc, anh phun ra một chút hờn dỗi rồi đứng lên, đi đến phía trước cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Cô ngủ, cả người bọc áo khoác lớn cuộn mình ở trên ghế bãi đỗ xe, rất giống kẻ lang thang, chỉ còn thiếu vài tờ báo trùm lên người. Nhíu đôi mày rậm, anh trừng mắt nhìn bóng dáng nho nhỏ, sau một lúc lâu, mới xoay người đi trở về phía sau, từ trong ngăn tủ cầm lấy một tấm chăn thêm một cái áo khoác, sau đó xuống xe đi về phía cô.

Khi xuống xe khi, anh vốn đang có chút chần chờ, sợ cô gái kia nhìn thấy anh sẽ lại dây dưa không ngớt nhưng cô nằm co ro trên ghế thật sự ngủ rất say. Thậm chí, anh khoát cho cô tấm chăn cô cũng không tỉnh giấc. Ban đêm độ ấm rất thấp, cái mũi nho nhõ của cô do lạnh là đỏ ửng cả lên. Lúc cô ngủ thoạt nhìn càng giống như trẻ con, anh hoài nghi cô có biết mình đang làm cái gì không. Có lẽ ngày mai anh nên gọi điện thoại về báo cho Chad, phái người thông báo người nhà cô đến rước cô về.

(Di Di: xem ra anh cũng có chút tính người Alex à :”> Em thích anh rồi nha!)

Trời đã sáng. Luồn sáng đầu tiên xoẹt qua phía chân trời. Ánh sáng chói mắt làm cô nhíu mày, nghiêng người ngã nhào xuống đất.

_         Ui da!

Cô đau đến mở mắt ra, chỉ nhìn thấy bãi cỏ của bãi đỗ xe. Phía trước có một thân cây khá cao. Trên cây nở ra những nụ hoa màu trắng. Hoa nhỏ đón gió lay động, thoạt nhìn trông rất hào hứng. Mờ mịt ngồi dậy, Oa Oa đưa tay che khuất ánh mặt trời chói mắt sau đó mới phát hiện trên người mình có một cái chăn. Cô có chút nghi hoặc nhìn nó, sau đó quay đầu nhìn bốn phía. Trong bãi đỗ xe đã có vài xe rời đi, người thì sửa sang lại cái bàn, người khác thì lau cửa sổ thủy tinh, có một đôi vợ chồng uống cà phê, còn vài đứa nhỏ ở ăn sandwich nhưng không ai nhìn về phía cô.

_         Không biết là ai cho cô?

Những người đó đều đang làm chuyện của mình, không có ai thoạt nhìn như là lấy chăn đưa cho cô, tầm mắt của cô nhanh chóng nhìn về phía xe của tên đầu heo kia, nhíu mày.

_         Mặc kệ là ai, tuyệt đối sẽ không là anh ta, hừ!

Vừa nghĩ đến tên kia, cô liền tức giận. Lòng tràn đầy khó chịu đứng lên xếp chăn lại. Cô vừa cảm tạ người tốt, vừa mắng cái tên nhà giàu không có lương tâm kia. Đi qua toilet phía sau rửa mặt chải đầu, cô lấy từ trong túi xách ra thành phẩm mình đã làm cả đêm hôm qua tìm tìm một nơi dọn ra bán. Hy vọng có thể đủ tiền để gọi một cuộc điện thoại cho chú, hoặc ít nhất là kiếm cơm cho đầy bụng.

Người đến người đi, có người đi qua nhưng không ai dừng lại xem. Ý, có người đi đến. Oa nhi hai mắt sáng ngời, nở nụ cười sáng chói tiếp đón.

_         Hả, tại sao lại chạy?

Đáng giận, chẳng phải cô cười rất đáng yêu sao?? Người kia có cần trốn nhanh đến thế không? Ai…… mặt trời càng lúc càng to, nhiệt độ càng lúc càng nóng. Không xong rồi, da bị cháy nắng hết. Tối qua vì tức giận nên quên thoa kem bảo dưỡng. Nhàm chán nhìn đôi tay có chút nức nẻ, cô có buồn rầu. Con người chỉ cần qua hai mươi là đã bắt đầu thấy già. Quên đi, dù sao cũng không có khách, thoa kem dưỡng trước đã. Lục tìm trong túi xách hết một lúc, lấy ra cái gương nhỏ cùng kem dưỡng, đột nhiên có tiếng người nói.

_         Em gái, cái này có bán không?

_         Em gái? Kêu cô sao?

Cô dừng lại, ngẩng đầu, bởi vì dùng sức hơi quá suýt chút nữa là trẹo cổ. Ngồi phía trước là một cô khá lớn tuổi hòa nhã, dễ nhìn thoạt nhìn năm mươi mấy tuổi cầm trong tay con dấu cô cặm cụi làm cả đêm.

_         Đúng đúng đúng, cái này bán.

Miệng cô hé ra, nhanh chóng gật đầu, cố gắng mỉm cười rạng rỡ.

_         Một cái bao nhiêu?

_         Cái nhỏ hai đô, cái lớn ba đô.

Oa Oa nhanh chóng đẩy mạnh tiêu thụ.

_         Cái này đều do em tự tay làm. Ở ngoài không có bán đâu.

_         Chính em làm sao?

_         Đúng! Làm ơn mua giúp em một cái đi!

_         Có chim cú mèo không?

_         Chim cú mèo?

Cô ngây người một chút, sau đó rất nhanh lục tìm trong túi xách.

_         Chị chờ một chút… hình như… Có rồi đây!

Cô vui mừng lấy khắc dấu hình chim cú ra cho khách.

_         Ây, cái này cũ rồi!

Vị khách hơi nhíu mày.

_         Hai đô thôi được không?

Cái này đúng là cô làm lâu rồi. Thôi tình thế cấp bách cứ bán hết. Oa nhi vừa mới muốn mở miệng, vị khách đã đưa cho cô tờ mười đô. Oa nhi nhìn thấy, mới nhớ tới mình không có tiền thối, cô vội áy náy mỉm cười.

_         Xin lỗi! Tôi không có tiền lẽ.

_         Không sao! Khỏi thối! Em làm rất đẹp!

Vị khách cười nói xong đưa tiền cho cô rồi bước đi. Ôi, quả nhiên là một dì tốt bụng. Oa nhi cầm tờ mười đô, ngồi chồm hỗm nhìn theo bóng dáng dì kia, thiếu chút nữa cảm động đến khóc ra nước mắt. Chẳng lẽ dì ấy tối qua cho mình cái chăn? Đất nước này quả nhiên cũng có người tốt. Rốt cục cũng mở hàng, thật sự là quá tốt, có tiền mua cơm ăn rồi. May mắn lúc trước cô rất mê Harry Potter, cho nên trên đường đi nhàm chán, liền làm một con hình chim cú mèo.

{thiendi18.wordpress.com}

Cô đang còn cảm động, khóe mắt đột nhiên nhìn thấy một bóng áo đen. Không cần quay đầu nhìn, cô chỉ cần ngửi thấy mùi nước hoa Hugo Boss, liền biết đó chính là cái tên bất lương kia. Cô quay đầu lại, quả nhiên là anh, cô vừa nhìn thấy anh liền tức giận, nhảy dựng lên.

_         Tìm được ví tiền của tôi chưa hả?

Alex trừng mắt nhìn cô, nhịn xuống ý nghĩa quay đầu bước đi, hơn nữa ngày mới có thể mở miệng nói.

_         Không có.

Cô hai tay ôm ngực, vẻ mặt tức giận đứng ở ngã tư đường.

_         Vậy anh tới làm cái gì? Chẳng lẽ tôi ở trong này cũng phạm pháp? Nơi này là nhà của anh sao?

_         Không phải.

Anh sắc mặt xanh mét trầm giọng trả lời.

_         Không phải thì đi chỗ khác, anh đừng có đến đây. Tôi còn muốn buôn bán kiếm tiền, để khỏi bị đói!

Cô nhe răng trợn mắt nhìn anh. Anh nhếch môi, mày châu lại, hai tay nằm trong túi nắm thành nắm đấm. Nếu không phải là anh sai thì…

Thấy anh không nhúc nhích, Oa Oa thở phì phì. Đáng giận, sơn không chuyển thì đường chuyển, đường không chuyển thì người chuyển, cô ngồi xổm xuống, thu gọn mọi thứ. Sau đó ngay tại chỗ lại ngồi xuống, tiếp tục thoa kem dưỡng da của cô, không hề để ý tới anh. Alex thấy thế, mày châu càng sâu. Cô gái này căn bản cũng không chừa cho anh một chút mặt mũi, dám ngồi đó làm chuyện của cô mà không để ý gì đến anh. Oa nhi cầm kem dưỡng da thoa mặt xong, lại thao đến tay, hoàn toàn xem cái thứ chướng mắt không ấy tồn tại. Thẳng đến  khi anh cũng ngồi xuống cầm lấy một con khắc dấu.

_         Một cái này bao nhiêu?

_         Rất nhiều tiền.

Cô lạnh giọng nói, tuyệt đối không muốn bán cho anh.

_         Dùng để làm gì?

_         Anh không có mắt sao? Là con khắc dấu đấy!

Cô giựt lấy con dấu trên tay anh về.

_         Cô nghĩ dựa vào cái này kiếm tiền được sao?

_         Không được sao?

Cô căm tức trợn mắt nhìn anh.

_         Tôi không xâm phạm đến anh. Rốt cuộc anh muốn cái gì?

Anh ngậm miệng, nhìn cô gái nhỏ xù lông lên như con nhím. Sau một lúc lâu, mới mở miệng nói.

_         Hôm qua tôi đã tìm kiếm. Không thấy ví tiền của cô.

Cô nheo mắt lại, kẻ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục. Anh nếu dám nói cô muốn lấy anh lần nữa, cô nhất định đá cho anh một đá bay ra ngoài.

_         Tyre nói cho tôi biết, cô hôm qua đã giúp nó.

Tuy rằng anh không tin con nói cô đánh ngã một tên to con cho lắm nhưng hiển nhiên cô đã trở thành nữ anh hùng trong mắt Tyre cùng Knight.

Không dự đoán được anh sẽ nói chuyện này cô hơi bất ngờ một chút, trừng mắt nhìn anh, trầm mặc mà chống đỡ.

_         Cám ơn.

Anh nói.

_         Gì?

Cô trừng mắt nhìn, trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc.

_         Tôi nói cám ơn.

Di Di: Oa Oa à, em đảm bảo với chị anh Alex này còn có thể  đào tạo được. Cứ bình tĩnh “dạy dỗ” anh như hai nhóc Tyre và Knight : ))

10 thoughts on “[Bảo bối háo sắc] Chương 3.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s