[Bảo bối háo sắc] Chương 2.2

Bảo bối háo sắc làm bảo mẫu

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Editor: Di Di

Hiện đại, HE, 10 chương

Anh lấy ra súng phòng thân, tia chớp bay qua giường lớn, một cước ngăn chận thắt lưng đối phương, hai tay nắm chặt súng lục, họng chỉ thẳng cái ót người nọ.

_         Đừng nhúc nhích.

Anh mở miệng cảnh cáo. Kha Xảo Oa nửa mơ nửa tỉnh, cho dù cú đá kia không làm cô tỉnh thì hiện tại cũng bị anh dọa đến tỉnh, cô ngoan ngoãn ghé vào thảm, hai tay mở ra, nho nhỏ nói.

_         Ok, tôi không nhúc nhích.

Nói thật, bị anh kiềm chặt như thế. Cô có muốn nhúc nhích cũng không được.

_         Phụ nữ? Alex nhíu mày, đưa tay mở chốt đèn, bên trong xe lập tức sang hẳn lên.

_         Từ từ di chuyển lại đây!

Anh lạnh giọng  bảo.

_         Ách…… Tôi rất muốn……

Oa Oa cười gượng hai tiếng.

_         Nhưng chân anh đang giẫm lên tôi thì sao tôi đi được.

Anh nghe vậy dời chân đi. Oa nhi nhẹ nhàng thở ra, vì sợ kích động đến anh, cô theo lời chậm rãi, chậm rãi xoay người, sau đó cố gắng nở ra nụ cười vô tội nhất đáng yêu nhất xấu hổ nói.

_         Hi, xin chào, đã lâu không gặp, ha ha……

_         Là cô.

Nhìn thấy mặt của cô, anh sửng sốt.

_         Cô vào đây làm gì?

_         Ơ…… Này……

Oa Oa vươn một cây ngón trỏ chậm rãi đẩy họng súng nhắm trên đỉnh đầu cô qua một chút, cười gượng nói.

_         Nói ra dài lắm!

Anh lạnh lùng, tiếp tục chĩa súng vào đầu cô.

_         Này, anh làm thế sao tôi nói được…

Oa Oa lại lần nữa vươn một cây ngón trỏ chậm rãi đẩy nó ra, tiếp tục cười gượng.

_         Tôi sợ nói ra anh sẽ không tin.

Alex hí mắt nhíu mày nhưng không có đem họng súng về hướng đầu cô.

_         Chuyện này… Chuyện này…. Lúc trưa sau khi tôi xuống xe…

Cô biết mình cứ cười cười, thoạt nhìn nhất định rất ngu ngốc nhưng nếu nói ra hết mọi chuyện thì càng giống kẻ ngu hơn. Mà hai đứa nhóc có thể giúp cô kia lại ở phía sau ngủ say sưa. Vì thế trước tình thế này, cô chỉ có thể cười cười tìm một lí do.

_         Tôi phát hiện mình bị rớt đồ ở đây.

_         Cái gì?

Mặt người đàn ông không chút thay đổi mở miệng.

_         A? Là ….. ví tiền.

Oa Oa cười ngượng.

_         Ví tiền?

Anh nhìn cũng biết được cô đang nói dối, mắt nhíu lại, ngón tay nhếch nhếch, ý bảo cô đứng lên. Oa nhi chạy nhanh đứng lên, Alex xoay người túm túi đồ của cô, hướng mặt về phía trước. Cô thấy thế, nhanh chóng cầm giày vải, ngoan ngoãn đến phía phòng khách. Anh đem cửa mở ra, sau đó mở cửa xe, quăng túi xách cô xuống dưới.

_         Này!

Cô kháng nghị ra tiếng, ôm giày vải vội vàng chạy xuống nhặt túi xách lên.

_         Trở về nói với ông già ấy, tôi sẽ không cưới cô hoặc người phụ nữ nào khác. Tôi đối với việc tái hôn không có hứng thú, mong ông đừng làm những trò hề này nữa!

Anh nghiêm mặt nói xong, không cho cô cơ hội phản ứng, phanh một tiếng liền cửa xe đóng lại. Oa nhi một tay cầm lấy giày vải, một tay cầm lấy túi xách, giương cái miệng nhỏ cùng vẻ mặt dại ra, ba giây sau mới phản ứng lại được.

_         Tái hôn? Trò hề?

Chẳng lẽ anh nghĩ cô muốn cưới anh nên mới lết thân về lại xe? Có lầm hay không a? Càng nghĩ càng khó chịu, cô vừa mang giày vừa kéo túi xách đi đến bên cửa xe, gõ mạnh. Cửa xe mạnh mở ra, người đàn ông cao cao tại thượng nghiêm mặt nhìn xuống cô. Dưới ánh mắt dọa người của anh, Oa Oa cả kinh, bàn tay nhỏ bé rụt trở về, cô thở sâu, trừng trở về nói.

_         Anh hình như đang hiểu lầm? Lão già gì? Tái hôn gì? Anh đang nói nhảm cái gì vậy? Tôi nghe không hiểu anh đang nói cái gì hết nha! Tôi nghe không hiểu. Còn có, cái gì gọi là ‘Tôi sẽ không cưới cô hay người phụ nữa nào khác”? Tôi mà lấy anh sao? Anh đang đóng phim à? Đừng có tự cho mình là đúng chứ?

_         Không có thì tốt!

Anh bất động, mặt không chút thay đổi nói, lại muốn đóng cửa.

_         Này! Đợi chút…

Oa Oa thấy thế, trừng mắt nhìn cửa xe đóng chặt, cô không khỏi lâm vào chán nản, tức giận đá săm lốp một cước đá

_         Tôi còn chưa nó xong, cái con heo này!

Lúc này anh ngay cả mở cửa đều lười biếng. Oa nhi tức giận trừng mắt nhìn chiếc xe kia.

_         Vương bát đản, đồ đáng ghét, đẹp trai thì sao ah? Có tiền rất giỏi sao? Ai lấy anh mới là đồ thần kinh, có cho tôi cũng không thèm! Anh là đồ bại não, rảnh hơi suy nghĩ ra những chuyện tầm phào,…

Cô vừa mang chiếc giày còn lại vào chân, tức giận ôm lấy túi xách, xoay người nhìn quanh hạ bốn phía, sau đó bước tới cửa hàng tiện lợi gần nhất.

{thiendi18.wordpress.com}

_         Ba đồng năm hào

_         Ok!

Đứng ở quầy tính tiền, cô đưa tay bỏ vào túi, muốn lấy ví tiền nhưng trong túi trống không, cô cứng đờ, mỉm cười nhìn ông chủ cửa hàng.

_         Ông chờ tôi một lát.

Ông chủ hai mắt nhìn chằm chằm tivi, có lệ lên tiếng. Oa nhi ngồi xuống đất, mở túi xách, lục tìm.

_         Không thể nào? Không lẽ linh tới vậy sao?

Càng tìm mặt cô càng trắng bệch, hộ chiếu của cô, điện thoại đang ở trong cái ví hình con thỏ của cô. Đáng giận! Biết vậy không quay lại cái xe chết tiệt kia! Tức giận trừng mắt nhìn túi xách một đống hỗn loạn, cô không cam lòng tìm cẩn thận tìm kiếm một lần nữa. Nhưng tất cả đều có, trừ ví tiền. Nản lòng ngồi xổm ôm túi xách, cô vẻ mặt đau khổ thở dài, sau đó đứng lên, vẻ mặt xấu hổ cùng nhân viên.

_         Xin lỗi, ví tiền tôi bị mất rồi! Tôi không mua nữa!

Ông chủ cũng không để ý đến cô, vẫn nhìn tivi. Oa nhi đeo túi xách trên lưng, vừa thẹn lại quẫn chạy nhanh đến bãi đỗ xe. Chiếc xe du lịch xa hoa kia vẫn còn ở đó. Mặt mũi đáng quý nhưng ví tiền còn quý hơn. Thở sâu, cô cố lấy dũng khí đi về bên cạnh xe, e dè gõ hai cái. Bên trong xe không hề động tĩnh. Cô khẽ cắn môi, lại gõ hai hạ. Lúc này có tiếng bước chân, cửa xe vừa mở ra, Alex vừa thấy cô, trên mặt hiện lên vẻ khó chịu, muốn đóng cửa xe. Cô sớm đã có chuẩn bị, cửa vừa mở cô lập tức đem túi xách chăn ở cửa, không cho anh đóng cửa, tức giận nói.

_         Ví tiền của tôi bị rớt.

Alex hí mắt trừng cô, đá bay túi xách chặn cửa của cô xuống đất.

_         Tôi nghĩ nó rơi trên xe anh.

Cô trừng mắt nhìn anh nói.

_         Anh yên tâm, trừ phi tôi điên rồi. Nếu không tôi tuyệt đối sẽ không lấy anh! Anh làm ơn cho tôi lên xe tìm một chút, tôi không lừa anh. Trên mặt nó có gắn một con thỏ nhỏ. Tôi hứa tìm xong sẽ rời khỏi ngay.

Anh quả thực không thể tin được cô gái này lại dày mặt ôm hàng vạn lí do để đến tìm anh nữa.

_         Tôi nghĩ phụ nữ lão già đó chọn nếu không phải xinh đẹp ngất trời, dáng vẻ gợi cảm thì cũng phải có đầu chứ?

_         Cái gì là xinh đẹp, gợi cảm,… anh…

Oa Oa tức giận kháng nghị, sau đó lại nghĩ đến bây giờ không phải lúc tranh cãi vạn phần căm tức nói.

_         Trên người tôi một đồng cũng không có. Xin anh cho tôi tìm.

_         Yên tâm, tôi tìm được sẽ trả lại cô.

Anh ngoài cười nhưng trong không cười nói.

_         Nếu nó thật sự rơi ở đây.

_         Anh…

Người đàn ông này căn bản không tin cô, Oa Oa tức giận đến dậm chân.

_         Tôi nói thật.

_         Tôi cũng vậy.

Sớm mất đi tính nhẫn nại, Alex vừa nói xong, nhấc chân đá bay túi xách cô ra ngoài, đóng sầm cửa lại. Oa nhi quả thực không thể tin được người đàn ông thế nhưng lại hệt như đầu heo. Trừng mắt nhìn cửa xe đã đóng, cô tức giận đến giận sôi lên nhưng lúc này mặc kệ cô kêu gào thế nào, anh cũng không để ý tới cô.

Không bao lâu, cô liền phát hiện người ở xe khác nhịn không được tò mò nhìn về phía cô. Hiểu được mình đang làm ầm ỹ đến người khác, cô im lặng. Hơn nữa đã đói bụng lên, cô đành phải hết hy vọng kéo túi xách ngồi xuống bên đường. Một lát sau, không ít người bắt đầu lục tục nấu bữa tối, có người thì nấu trong xe, có người lại nấu ngoài xe. Trong lúc nhất thời, mùi đồ ăn tràn ngập ở trong không khí.

Đáng giận, rất đói. Trừng mắt nhìn khói bếp toát ra từ xe kia, cô chỉ cảm thấy vừa tức lại đói. A, đúng rồi, cô có thể nhờ người khác gọi điện thoại đến cho chú giúp cô. Vừa nghĩ ra, cô lập tức nhảy dựng lên, chạy đến điện thoại công cộng gần nhất, bấm số nhưng rất lâu vẫn không ai bắt máy.

_         Có lầm hay không a?

Tựa vào trên tường điện thoại công cộng, cô uể oải đến tột đỉnh, nhịn không được dùng đầu đập vào vách tường hai cái.

_         Xong rồi, hiện tại làm sao bây giờ?

Nản lòng lết lại bãi đỗ xe, cô ngồi yên ở trên ghế, ngẩng đầu nhìn trời đầy sao, thở dài một hơi.

Ai…… Chẳng lẽ lại bắt cô gọi về Đài Loan nghe mẹ cằn nhằn nữa sao? Có chút chột dạ cúi đầu, cô tính toán một chút, vẫn là chờ ngày mai lại gọi chú một lần nữa xem sao. Một làn mùi thức ăn truyền đến, làm cho cô bụng phát ra tiếng vang đói khát, nhớ tới trong túi xách còn có vài thanh socola. Lấy nó ra, biết chúng là chút lương thực cuối cùng. Trước khi cô bị đói phải nghĩ ra cách kiếm tiền mới được. Cắn một miếng sôcôla, khóe mắt nhìn đồ đạc trong túi tự dưng một luồng sáng tỏa ra.

Á! Cô trước kia từng làm chuyện này để kiếm tiền tiêu vặt. Mọi người đều nói cô làm rất tốt. Cô sau đó liền thấy hứng thú, khi buồn chán mới làm chơi. Cho nên bình thường đều đem chúng theo. Có lẽ cô có thể thử lại một lần, lấy chúng ra bán. Lại cắn một miếng sôcôla, cô đem nó cẩn thận gói lại. Sau đó kiếm gỗ khô xung quanh, lấy trong túi ra vài thứ rồi mượn ánh sáng nơi kính xe rọi ra, ngồi xổm bắt đầu làm điều mình cần.

Alex, anh dám đuổi chị Oa Oa như thế >< Anh nhất định sẽ hối hận ><

8 thoughts on “[Bảo bối háo sắc] Chương 2.2

  1. *Tò mò*… Chị Oa Oa này làm cái gì ah~~
    Alex đầu heo, chưa gì đã… Không thương hoa tiếc ngọc tẹo nào. Ngoan cố, đầu óc thì biến thái, hừ hừ…. Thanks ss Di nhá. Iu ss nhất. Cơ mà hơi ngắn ạ.🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s