[Bảo bối thông minh] Chương 18.1

Bảo bối thông minh định hôn phu

Tác giả: Hắc Khiết Minh

Editor: Di Di

Hiện đại, HE, 18 chương

 

Cảnh báo: chương này rất nhiều cảm xúc nha! Lưu ý cân nhắc trước khi xem kẻo gần Tết rồi mà huyết áp cứ lên rồi xuống liên tục. Vui có, buồn có, chảy máu có, nước mắt có, H cũng có luôn =))

_         Lam Tư! Lam Tư, tỉnh lại!

Anh người đầy mổ hôi tỉnh giấc. Mạc Liên vỗ về gương mặt ướt đẫm của anh, lo lắng nhìn anh, dịu dàng nói.

_         Không sao! Anh chỉ gặp ác mộng thôi!

Anh đột nhiên kéo cô vào trong lòng, ôm chặt lấy, cô có thể cảm giác nhịp tim hoảng loạn xuyên qua cả thân thể anh.

_         Lam Tư, anh có sao không?

Anh không thể mở miệng, chỉ vì lại mơ thấy cô trúng đạn. Hơn nữa lúc này đây, ở trong mộng, cô đã chết. Tim của cô ngừng đập, không tỉnh lại nữa. Để lại anh lẻ loi, cô độc trên thế giới này. Hoặc hiện tại đây, chính là mơ! Ý nghĩ đáng sợ hiện ra trong đầu khiến anh lần nữa người đầy mồ hôi. Không! Đây không phải là mơ! Lúc nãy mới chính là mơ! Anh có thể ngửi được mùi hương trên người cô mùi, cảm giác được da thịt ấm áp của cô. Anh đặt tay lên ngực cô, rõ ràng nhận thấy được nhịp tim cô đang đập nhưng anh vẫn cảm thấy như trong giấc mơ. Thân thể lạnh như băng khi cô chết vẫn còn lưu lại phảng phất. Không thể chịu đựng được nỗi sợ hãi xâm lấn kia, anh xoay người áp cô dưới thân, hôn cô, vuốt ve cô, cảm nhận cô ở dưới thân, cảm cô trong vòng tay anh, cảm nhận thân nhiệt cùng hơi ấm của cô.

_         Lam Tư?

Cô hoảng sợ, lại bởi vì cảm giác anh mang đến mà không thể cự tuyệt anh. Anh là hơi ấm, là lửa nóng, anh tham lam cắn nuốt cô. Hai tay một đường trượt tới mông của cô, nhanh chóng kéo quần lót của cô xuống. Sau đó mở chân cô ra, nhanh như cắt tiến vào. Mắt cô mở to cực hạn, thở dốc không ngừng. Khuôn mặt anh ở dưới ánh trăng càng thêm rõ ràng, đôi mắt màu xám đồng như có lửa cháy, nhìn chằm chằm cô. Anh nâng người cô lên, tiến vào càng sâu. Mạc Liên ngẩng đầu lên, môi đỏ mọng hé mở thở gấp, tầm mắt không thể rời khỏi hai mắt nóng bỏng của anh, thân thể cũng nhanh chóng thích ứng sự tồn tại của anh trong mình. Anh cúi đầu hôn lấy đôi môi đỏ mọng kiều diễm của cô, sau đó bắt đầu di động. Cô hai tay vòng qua cổ anh, miên man cùng anh gắn kết. Cô nhấc chân vòng ở thắt lưng anh, hướng về phía trước nghênh đón sự xâm lược ngày càng sâu của anh. Anh một lần lại một lần nữa hướng về phía cô đòi hỏi, yêu cầu cô phản ứng. Vu sướng cực hạn nhanh chóng tràn đến, rất nhanh cô đưa lên đỉnh núi. Anh phát ra tiếng gầm nhẹ, một dòng ấm áp chảy vào trong cô, nhẹ nhàng thở ra. Vài giây sau, cô mới hồi phục tinh thần lại, anh ghé vào trên người cô thở phì phò, chấn động lúc nãy vẫn còn làm cho cô không thể mở miệng. Cô đưa tay vỗ về tấm lưng đầy mồ hôi của anh, anh vùi đầu vào cổ cô. Sau một lúc lâu, mới nói cất giọng khàn khàn.

_         Anh xin lỗi!

_         Không sao!

_         Anh khiến em đau rồi…

_         Không có.

Cô lắc đầu, ngón tay hướng về phía trước mơn trớn đầu vai anh.

_         Anh làm sao vậy?

Rùng mình lại lướt qua lưng, anh siết chặt vòng tay ôm lấy cô. Cô lẳng lặng chờ, không có thúc giục, nhẹ vỗ về sau gáy anh. Anh vỗ về vết sẹo nơi ngực trái cô, ở bên tai cô run run.

_         Anh mơ… thấy em… đã chết…

Tim Mạc Liên nhói lên, cô biết anh gặp ác mộng. Mỗi buổi tối, anh người đầy mồ hôi giật mình tỉnh giấc. Lúc cô không biết, vụng trộm xem xét mạch đập của cô, cô còn tưởng rằng anh chính là lo lắng nhưng không thể ngờ anh mơ thấy cô bị giết.

_         Anh sợ… Anh sợ tất cả chỉ là mơ…

Giọng nói anh khẽ run thừa nhận sự sợ hãi của mình cùng cô.

_         Không!

Cô đau lòng ôm lấy anh, nghẹn ngào cùng anh cam đoan.

_         Anh không phải là mơ. Và em cũng thế.

_         Đúng, không phải.

Lam Tư nhắm mắt lại, cảm giác nhịp đập của cô trong bàn tay anh. Cô biết rõ nỗi sợ của anh không dễ dàng biến mất, cô biết chuyện này qua thời gian rồi sẽ phai nhạt nên chỉ có thể trong đêm tối ôm lấy anh, mang cho anh một chút yên tâm.

Thu nhẹ đi rồi đông cũng đến. Một ngày của cô bắt đầu phong phú cùng bận rộn. Mỗi ngày, buổi sáng cô hỗ trợ anh làm vật lí trị liệu, buổi chiều liên lạc điện thoại với phòng thí nghiệm ở New York, giúp đỡ Ruth cùng các nhân viên khác hoàn thành kĩ thuật kia.Đến buổi tối, cô lại cùng anh đến hoa viên tản bộ. Trước khi ngủ giúp anh chườm khăn nóng, sau đó bọn họ lại trên giường dây dưa triền miên. Quan hệ của Lam Tư cùng cha tuy rằng không có biến mất nhưng chậm rãi cải thiện rất nhiều. Ít nhất cha con họ đã có thể cùng nhau vào thư phòng bàn công việc. Mặc dù cô vẫn lo lắng thường hay viện cớ giúp Chad mà mang trà hay café vào. May mắn, tuy rằng Lam Tư cùng George có tranh chấp, cũng giới hạn trong việc thảo luận, hơn nữa khi cô lén bước vào từ cửa sau cũng rất phối hợp mà ngừng kịp lúc. Cô biết anh cùng các anh em khác kiên trì diệt hãng dược Liên Hợp kia, hiển nhiên anh sẽ cần đến sự trợ giúp của cha. Cổ phiếu của Liên Hợp chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi mà lên xuống không ngừng. Nhưng cuối cùng vào một ngày cuối đông đã bắt đầu phá sản. Tháng mười, vụ án Cường Sâm · Beirut được đem ra phán xét, anh cùng cô đến dự. Cường Sâm tiến sĩ ở toà án lớn tiếng kêu oan, thậm chí lên án cô là do ghi hận anh từng đem cô đuổi ra viện nghiên cứu cho nên mới bày trò hãm hại. Đoàn luật sự của Lam Tư đem tất cả chứng cứ Jake thu thập được cho tòa án, Beirut hết đường chối cãi rất nhanh bị định tội. Đến tháng mười hai, tập đoàn Ace mua lại hãng dược Liên Hợp với giá cực rẻ. Sau ngày kí ước, tập đoàn Ace liền tuyên bố xác nhập cùng tập đoàn Bart gia, tổng tài vẫn do Lam Tư đảm nhiệm. Cổ đông của Liên Hợp lúc này mới phát hiện chính mình bị người khác đùa bỡn nhưng bọn họ mang nợ đầy mình chỉ biết oán trách chứ không làm được gì.

Sau đó, đến kì nghỉ lễ, người nhà của anh đều lần lượt về Bart trang viên. Bart gia khắp nơi đều rộn lên không khí của ngày nghỉ, đầu bếp Phổ Âu từ trước vài ngày đã bắt đầu chuẩn bị, mùi hương ngào ngạt của thức ăn tại phòng bếp truyền ra khiến người ta phải chảy nước miếng, quản gia Chad chỉ huy người làm đến từng phòng sửa sang, dọn dẹp.

23 tháng 12, mọi người trong Bart gia đã về đầy đủ. Bạch Vân cùng Khấu Thiên Ngang ẵm theo Khấu Kính đã đến từ hai ngày trước. Alex, Oa Oa cùng hai đứa nhóc sinh đôi buổi sáng cũng vừa đến. Adam dẫn Đường Lâm đan mang thai vào giữa trưa cũng đã xuất hiện, Hawke cùng Ninh Ninh ôm công chúa nhỏ mới ra đời vào mùa xuân cũng từ từ tiến vào. Ngày hôm đó, trong phòng đều có thể nghe được vợ yêu của Alex- Oa Oa cầm đầu hai đứa nhóc chạy giỡn ngoài hành lang dài. Bọn họ còn bày trò ăn vụng đồ ăn của Phổ Âu nấu còn thuận tay lấy cắp một ít đem qua cho Khấu Kính. Adam thì cả ngày đều đi theo bên người Đường Lâm, chỉ cần vợ yêu gặp chút gió, anh sẽ sợ tới mức mặt xanh mét. Đường Lâm không muốn bị chăm như trẻ con rốt cục chịu không nổi lần nữa cam đoan có chuyện sẽ lập tức báo với anh, mới có thể đuổi chồng ra khỏi phòng.

_         Em dự tính sinh vào ngày mấy?

Nhìn Đường Lâm đang mang thai, Mạc Liên tò mò hỏi.

_         Hai mươi sáu, còn có ba ngày mới đến.

Đường Lâm ngồi xuống sô pha, hít một hơi tức giận.

_         Anh ấy thật sự làm em muốn điên lên mà.

_         Anh em nhà này đều như vậy đấy!

Ninh Ninh cầm li nóng sữa đưa Đường Lâm.

_         Đầu năm, em sinh con gái. Hawke mỗi ngày đều gọi điện thoại quấy rối bác sĩ. Trước khi em sinh một tháng, đôi mắt gấu mèo trên mặt anh so với em còn đáng sợ hơn. Hại em bắt đầu hoài nghi là anh ấy muốn còn sống là em muốn sinh.

Oa nhi nghe vậy, nhịn không được hỏi Bạch Vân.

_         Khấu ca thì sao? Chị Bạch Vân anh ấy có cuồng lên không?

Bạch Vân cười gật đầu.

_         Anh ấy lúc đó cũng chỉ hơi lo lắng một chút.

_         Chỉ lo lắng một chút, không dám đâu!

Ninh Ninh nhíu mày.

_         Lúc ấy, ngay cả khi chị chỉ ngáp một cái, anh ấy đều làm ra vẻ như muốn xách hành lí, ẵm chị bay thẳng đến bệnh viện như là chiến tranh sắp tới nơi. Đừng nói với em là chị quên rồi nha!

Di Di: * chảy nước miếng*  ôi trời, mấy anh soái ca “xem vợ cao hơn trời” mẫu đàn ông lí tưởng của em. Em chính thức chết đuối vào biển tình với mấy anh rồi đây :”> *bõm bõm* chìm xuống *ráng ngoi lên* năm chị tha tội em, em chỉ iu đơn phương không có ý cướp chồng mấy chị mà cho dù có cướp chồng mấy chị cũng đạp em bay ra rồi ô cứng lấy mấy chị :”>

Oa nhi nghe thấy một lời, bật thốt lên.

_         Thật là khoa trương nha! Em nhất định sẽ không nói cho anh ấy biết sớm.

Bốn cô gái liền sửng sốt, không khỏi trừng mắt cô, đều nói to.

_         Không thể nào?

_         Oa Oa, em có thai sao?

_         Mấy tháng rồi?

_         Trời ơi, em đã có thai còn dám cùng hai đứa nhỏ kia chạy vòng vòng sao?

Oa nhi nghe xong không khỏi rụt người lại, biện giải nói.

_         Nhưng… em không sao mà. Hơn nữa mẹ em nói, năm đó khi bà mang thai em còn làm ruộng mỗi ngày nha. Em bất quá thì chỉ nhảy nhót chút thôi.

Các cô nghe xong ngẩn ngơ, Ninh Ninh sau đó một giây liền cười lớn.

_         Alex bị em hù chết rồi. Em chờ anh ấy xử em đi.

_         Không thể nào?

Oa Oa xụ mặt, vội vàng đưa tay năn nỉ.

_         Làm ơn đừng có nói cho anh ấy biết. Anh ấy mà biết thì ba mẹ em nhất định cũng sẽ biết. Sau đó là tới anh trai rồi cô dì chú bác. Kế tiếp không cần chờ Alex nói, nhà của em sẽ lập tức đến đây, bắt em ăn một đống thuốc bổ. Mọi người làm ơn đi! Cho dù muốn nói thì sau kì nghỉ ngày hãy nói. Làm ơn, các vị đại từ đại bi, tiểu nữ vô cùng cảm kích. Hơn nữa như vậy em mới giả vờ phát hiện chính mình mang thai, Alex sẽ không cằn nhằn em nữa.

_         Oa Oa chị nghĩ không kịp nữa rồi.

Bạch Vân cười chặn miệng cô.

_         Tại sao?

Oa Oa trừng mắt nhìn mới phát hiện ba cô còn lại đã quay mặt sang hướng khác. Cô xoay người sang chỗ khác, quả nhiên thấy Alex mặt không còn chút máu đứng ngay cửa. Cô hét lên một tiếng, lập tức nhảy khỏi sô pha, nhanh chóng chạy ra ngoài từ một cửa khác.

_         Kha Xảo Oa!

Alex thấy thế, sợ tới mức xanh mặt, vội vàng đuổi theo.

_         Em mang thai mà còn dám chạy đứng lại cho anh!

_         Không muốn!

Cô quay lại làm mặt xấu với anh sau đó nhanh như chớp bỏ chạy ra ngoài. Mạc Liên mỉm cười xem chuyện trước mắt, lại không khỏi vỗ về bụng của mình. Xem ra, chuyện cô mang thai vẫn nên sau tối nay rồi hãy nói. Lam Tư nếu biết, chỉ sợ còn khoa trương hơn cả anh em mình.

Di Di: cặp Alex- Oa Oa này thú vị nha! Di Di xong bộ này sẽ làm đến bộ đó =)) Ai ủng hộ giơ tay nào ^^

 {thiendi18.wordpress.com}

Tối hôm đó, cả Bart gia đều nhộn nhịp, ngay cả Sheila cũng đến. Anh em Bart gia cũng đã quen với sự có mặt của Sheila, Mạc Liên đoán rằng bọn họ đa số đều đã biết được chuyện của Bart lão gia cùng Sheila. Sheila được bố trí ngồi ở bên người George. Tuy rằng bà luôn cố tình châm chọc khiêu khích ông nhưng Mạc Liên đã thấy vài lần Sheila thành công trong việc ngăn ông lải nhãi giáo huấn con mình. Hơn nữa còn bỏ đi hết đồ ăn mỡ trong dĩa ông. Bàn bên cạnh lại đối lập hoàn toàn với việc Alex dỗ Oa Oa ăn nhiều một chút. Nhìn dáng vẻ “ Tha cho em đi!” của Oa Oa cô liền nhịn không được muốn cười.

_         Em đang cười cái gì vậy?

Người đàn ông bên cạnh tiến đến bên tai nhỏ giọng. Cô cười nhìn Lam Tư, lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói.

_         Không! Em đang thật sự rất thích không khí gia đình đoàn viên thế này. Em trước giờ chưa từng tham gia qua bữa cơm nào vui vẻ như thế.

Anh nắm tay cô. Đúng lúc này, Đường Lâm ngồi ở cô đối diện đột nhiên dùng sức nắm chặt cánh tay Adam, thở gấp nói.

_         Adam?

Adam sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

_         Em làm sao vậy? Sao vậy? Có sao không?

_         Em nghĩ… em sắp sinh rồi!

Cô nói xong câu này làm cho hiện trường nháy mắt xôn xao hỗn loạn hẳn lên.

_         Sắp sinh sao?

_         Bây giờ? Ở trong này? Không thể nào?

_         Ngày sinh dự tính không phải 26 sao?

_         Hiện tại mới ngày 24, không phải còn hai ngày nữa sao?

_         Mau gọi xe cấp cứu.

_         Trực tiếp lái xe đến còn nhanh hơn.

_         Chad! Chad!

_         Khấu, đi lấy hành lý Đường Lâm mau!

_         Bệnh viện xa quá! Đi trực thăng đi!

_         Không! Em không muốn ngồi trực thăng! Không!

_         Được! Được! Chúng ta không đi trực thăng. Anh lái xe đưa em đi! Lập tức tới bệnh viện!

Adam ôm lấy Đường Lâm chạy ra ngoài, tất cả mọi người đều chạy theo. Trong chớp mắt, nhà ăn cũng chỉ còn lại Mạc Liên cùng Lam Tư.

_         Nhà anh mỗi lần có ai sinh con đều động trời vậy sao?

Cô nhìn anh, cười hỏi.

_         Anh không biết.

Anh chống gậy đứng dậy, nhìn cô thừa nhận nói.

_         Anh trước kia rất ít khi ở đây. Đây là lần đầu anh gặp được cảnh người sắp sinh.

Mạc Liên đưa tay vuốt ve mặt anh sau đó hôn lên môi anh, mỉm cười mở miệng.

_         Mọi việc đều có lần đầu tiên.

Lam Tư cổ họng căng thẳng, anh nhìn nụ cười dịu dàng của vợ yêu, gật gật đầu, nắm tay cô cùng nhau chậm rãi đi ra ngoài.

Đêm hôm đó, mọi người Bart gia đều chạy tới bệnh viện. Đường Lâm trong phòng sinh mười mấy tiếng đồng hồ đến sáng hôm sau mới sinh được một bé gái. Bởi vì hào thế Bart gia quá lớn, không khỏi kinh động đội chó săn của Los Angeles. Ngày hôm sau, tin tức báo chí đều cho lên trang bìa “Bart gia đã thêm một vị công chúa nhỏ”. Đương nhiên, các phóng viên nhàm chán không quên chụp được hình của năm vị thiếu gia Bart gia. Thuận tiện tính theo tài sản riêng của mỗi người thì Lam Tư dĩ nhiên được vinh danh.  Trong đó, một vị phóng viên còn đưa tin về chức công tước của anh ở nước Anh. Những ngày sau, tin tức về Bart gia không ngừng được đăng báo. Thậm chí có phóng viên còn túc trực ở sau cổng bệnh viện, không ngừng chụp ảnh. Mỗi khi bọn họ chỉ cần có người muốn đi bệnh viện thăm Đường Lâm thì vừa bước tới cổng đều phải dưới sự trợ giúp của vệ sĩ mới vào được. May mắn cách đây hai ngày, một cặp điện ảnh ngôi sao bị lộ chuyện tình cảm mới có thể dời đi sự chú ý của đám nhà báo. Mạc Liên nhẹ nhàng thở ra nhưng lại không nghĩ đến chỉ vì mấy tin tức kia mà chuyện không ngờ lại xảy ra.

Một ngày, Lam Tư cùng cô đi bệnh viện thăm Đường Lâm. Khi hai người đang ở cửa chờ lái xe lái xe đến, chuẩn bị về nhà thì một vị bác sĩ bỗng chạy tới.

_         Mạc tiến sĩ, xin một chút!

Bởi vì thấy cô là bác sĩ, vệ sĩ cũng không lên ngăn cản. Mạc Liên quay người lại đang muốn hỏi cô có chuyện gì thì cô gái kia liền lướt qua vệ sĩ, bộ mặt nháy mắt trở nên dữ tợn, từ trong túi lấy ra một con dao, đâm thẳng vào ngực Mạc Liên.

_         Ngươi đi chết đi!

Sự việc xảy ra quá nhanh, lại ở khoảng cách gần, Mạc Liên căn bản không kịp phản ứng. Ngay khi con dao sắp đâm vào ngực cô thì một bàn tay lại đưa ra chắn ngay trước ngực cô. Tiếp theo, cô liền thấy Lam Tư tay trái cầm lấy dao, tay phải lên quyền đánh cô gái kia bay ra xa. Vệ sĩ Bart gia lập tức xông lên, tóm gọn tên sát thủ giả danh bác sĩ.

_         Buông! Buông ta ra! Ngươi là tiện nhâ! Đều là ngươi! Đều là do ngươi!

Cô gái kia tuy rằng bị bắt lại nhưng vẫn lớn tiếng gào thét.

_         Bịt miệng cô ta lại!

Lam Tư đi lên trước, phẫn nộ nói. Mạc Liên cho đến lúc này mới hồi phục tinh thần lại, trên mặt cô màu máu mất hết, bước lên phía trước giữ chặt Lam Tư. Tay trái anh còn nắm lưỡi dao.Lưỡi dao quá bén khiến tay anh nhuộm đầy máu tươi.

_         Anh đúng là ngu ngốc! Anh nghĩ cái gì vậy hả?

Cô hai tay run run cầm lấy cổ tay anh, kinh hoảng đối với anh rít gào.

_         Anh cho rằng tay anh là sắt sao? Anh có biết làm vậy tay anh có thể bị phế không?

_         Không! Tay anh không phải là sắt.

Anh bình tĩnh nhìn cô, khàn khàn nói.

_         Nhưng dùng một bàn tay anh đổi lấy mạng sống của em thì cũng rất đáng.

Mạc Liên nghe được á khẩu không trả lời được, nhìn người đàn ông bình tĩnh trước mặt. Nước mắt nhanh chóng trào ra. Cô không dám nắm chặt tay anh chỉ biết quay đầu hét to.

_         Bác sĩ! Bác sĩ!

Sau một trận hỗn loạn, anh rất nhanh được đưa vào phòng cấp cứu.

Di Di: *đập bàn đập ghế đập cả bàn phím laptop* Lam Tư, em yêu anh! Không còn gì để nói anh quá tuyệt vời :”> *ngượng ngùng nhìn lại lo lắng xem laptop có bị hư không* =))

18 thoughts on “[Bảo bối thông minh] Chương 18.1

  1. Ôi Lam Tư, không uổng công em yêu anh mà… Hic.
    May quá ở khoản gia đình thì năm thiếu gia kia không ai giống bố… =))
    Bart lão gia 5 bà vợ ( OMG) còn mỗi thiếu gia này chắc nhất kiến chung tình rồi.
    Di Di cố lên, sắp hoàn rồi.
    P/S: Em đang ngóng Xảo Oa và Alex đây. Thích chị Xảo Oa này quá. Tính cách chắc thú vị lắm à. Giơ hai tay hai chân ủng hộ ss luôn.

  2. aa ths ss nhiều lắm!!!! E theo dõi bộ này với bộ Hwake- Ninh Ninh….. E thik edit của ss lắm!!! E cũng vote cho cặp Alex- Oa Oa nha!!!…. Đặt gạch!!!! :x:x:X

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s