[Ngoại truyện EYA]: “Lần đầu tiên” (Phần 2) PG

Minh: Bài viết này dưới sự hợp tác của Di Di và Minh, thận trọng trước khi xem kẻo mất máu.

Di Di:Di Di mất tích mấy ngày nay là tập trung lo cho cái này đây🙂 Truyện thì đến hồi căng thẳng khi tình cảm giữa Quân Hạo và Thiên Di phát triển rất tốt, Dĩ Băng đang phải đau khổ khi Thiên Di không nhớ mình còn Thiên Di lại phát hiện ra mối quan hệ giữa mình và Dĩ Băng. Ôi rắc rối! = =! Thế nên ngoại truyện này mang chúng ta trở về thời ngọt ngào của Thiên Di cùng Dĩ Băng để giảm xì trét.

Đây cũng chính là món quà nhỏ Di Di cùng Minh gửi đến mọi người. Thanks mọi người vì đã ủng hộ Di Di’s sweety home ^^~

 

Phầ n 1 mọi người click vào đây để xem

_         Rồi sau đó anh cùng cô bé ấy chơi các trò chơi trong công viên. Hôm đó anh chơi thật sự vui vẻ, cô bé ấy không vì anh giàu có mà ngọt ngào với anh, ngược lại chỉ cần là thứ cô bé thích cô bé ấy nhất quyết không chịu nhường cho anh. Trước khi về anh còn dẫn cô bé đến một tiệm kem. Trước những viên kem đầy ắp trong tủ kính, cô bé chẳng biết chọn kem nào. Suy nghĩ một lát cuối cùng cô bé cầm lấy tay anh, nhắm mắt lại, đưa tay anh qua lại rồi dừng lại ở một điểm. Cô bé lại mở đôi mắt to tròn nhìn vào hướng tay anh. Là kem bạc hà socola, anh và cô bé quyết định chọn kem đó. Hai tụi anh đã ăn hết cả sáu ly kem. Từ đó về sau chỉ cần vào tiệm kem là anh liền hỏi món kem đó.

Dĩ Băng xoa lấy đầu Thiên Di.

_         Thế nào vừa lòng chưa?

Thiên Di cau mày lắc đầu, nhìn chằm chằm vào anh, tay lăm le cầm chiếc gối ném vào anh.

_         Anh đang kể cho em nghe mối tình đầu của anh sao?

_         Em hỏi anh chỉ là trả lời, không hơn.

Dĩ Băng nhéo lấy cái mũi của Thiên Di.

_         Tình đầu vào lúc sáu tuổi. Vậy mối tình thứ hai, thứ ba, thứ n của anh vào lúc bao nhiêu? Khai mau!

Nhìn Thiên Di bắt đầu cắn môi, tra hỏi.  Người đàn ông vừa đẹp trai vừa tài giỏi, giàu có thế này có ma mới tin là từ đó đến giờ chưa có mối tình nào. Dĩ Băng im lặng nhìn Thiên Di một lát chậm rãi mở miệng nói.

_         Không có, hoàn toàn không có! Trừ cô bé kem socola ấy anh chưa có bất kì cảm giác với ai khác.

_         Bao gồm cả em?

Thiên Di lại nhíu mày hỏi khó. Dĩ Băng lại im lặng rồi sau đó khẽ mỉm cười, nắm lấy tay Thiên Di kéo cô xoay người nằm dưới thân anh. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào đôi mắt cô.

_         Em từ lâu đã là ngoại lệ rồi.

Thiên Di nhất thời không tiêu hóa được câu nói của Dĩ Băng chỉ biết ngước đôi mắt to tròn nhìn anh, long lanh.

_         Từ đầu chỉ em có thể mới bước bên cạnh anh.

Hôn lên trán Thiên Di một cái, Dĩ Băng nhẹ nhàng.

_         Chỉ em có thể khiến anh không từ thủ đoạn bắt em về sống chung với anh.

Hôn tiếp lên cái mũi nhỏ của cô, khóe miệng anh khẽ cong lên.

_         Chỉ có em khiến anh trở lại bản tính thật của mình. Chỉ có em khiến anh mỉm cười, khiến anh hạnh phúc. Chỉ có em mới khiến anh nhận ra anh yêu em đến dường nào.

Dĩ Băng dịu dàng chạm môi nhẹ lên môi cô. Thiên Di bị những lời nói ngọt ngào của anh làm cho cảm động. Khóe mắt bắt đầu thấy cay cay.

_         Anh chẳng biết là anh bị em bắt giữ từ lúc nào. Có thể là lần đầu khi em đứng trước mặt anh dõng dạc tuyên bố em sẽ là osin của anh. Hay từ lúc nhìn thấy vẻ mặt đáng yêu của em khi nhìn trộm anh. Hay là lúc anh lén hôn em khi em đang ngủ… Thậm chí là từ lúc em hài lòng với cái bụng no nê sau khi ăn hết cả bàn thức ăn. Em lúc nào cũng đáng yêu như thế. Sự quen thuộc của em khiến anh dường như chỉ không thấy em một phút là quên cả thở.

_         Anh nở nụ cười.

_         Em biết không anh vì em mà điên mất rồi.

Thiên Di hít sâu một cái chợt rướn người hôn lấy môi Dĩ Băng.

_         Cám ơn anh!

Người bị hôn bỗng đứng người tận hưởng cái cảm giác mềm mại trên môi, mãi một lúc sau máu nãy giờ chỉ toàn tích tụ ở tim mới được chuyển ngược lên não, chậm chạp mở miệng.

_         Vì sao?

Chỉ thấy người bên dưới mắt đã long lanh tràn đầy nước mắt nhưng gương mặt vẫn rạng rỡ hạnh phúc trả lời.

_         Không vì sao cả, vì anh là anh thôi!

Hôn nhẹ lên mi mắt của Thiên Di, anh nở nụ cười. Nắng sớm khẽ chiếu vào lấp lánh. Chẳng biết là do nước mắt ánh lên hay do hạnh phúc đang từ từ tỏa ra sự lấp lánh ngọt ngào. Chỉ biết con người ta hạnh phúc nhất là khi yêu và được yêu.

 {thiendi18.wordpress.com}

Thế nhưng màn gia đình hạnh phúc không chỉ kết thúc nhẹ nhàng và bình yên ở đây. Mãi một lúc sau Thiên Di mới nhận ra nụ hôn trên mắt dần bắt đầu không an phận di chuyển. Dĩ nhiên nóng hơn và mãnh liệt hơn.

(Di Di: *cảnh báo bão cấp 16* con nít dưới 16 tuổi nên quay mặt ra ngoài = =!)

Thiên Di bắt đầu ngạt thở vì nụ hôn lập tức đẩy Dĩ Băng ra hổn hển nói.

_         Đừng, anh đang bệnh.

_         Chắc chỉ có cách này anh mới mau hết bệnh. Bác sĩ đã dặn nên vận động cho mồ hôi ra nhiều. Với lại…

Anh mỉm cười mờ ám nhìn cô, bàn tay khẽ vuốt ve đôi má cô.

_         Chính em chủ động hôn anh. Nếu anh mà dừng lúc này không chừng em sẽ hối hận.

Con sói biến thái, háo sắc, đã thừa cơ còn giỏi chối tội, Thiên Di trừng mắt nhìn anh một cái. Chưa kịp cảnh cáo được gì thì nụ hôn của người nào đó đã nhanh chóng dẹp đi cái miệng hay cong lên nổi loạn mà quyến rũ chết người của cô.

_         Dĩ Băng, anh…

_         Yên nào! Anh muốn hết bệnh!

Dĩ Băng thì thầm nơi làn môi cô. Chạm vào môi anh cô còn cảm nhận rõ ràng sự nóng hổi.

_         Không được anh đang bệnh!

Dĩ Băng ngẩng đầu, chăm chú nhìn cô.

_         Thiên Di, nghe anh nói xong câu này em từ chối cũng không muộn.

Thiên Di chớp chớp đôi mắt nhìn Dĩ Băng, môi anh thoát ra từng từ nhẹ nhàng, êm ái. Dùng loại âm thanh mà tất cả con gái đều muốn nghe nhất, dùng câu nói mà tất cả con gái đều muốn nghe nhất hướng về phía Thiên Di.

_         Thiên Di, anh yêu em!

Anh chậm chạp nói, thanh âm trầm thấp, đôi mắt nóng bỏng nhìn chăm chú tựa như có thể thiêu đốt cô.

Biết cô rất dễ cảm động mà cứ lấy ba chữ này ra uy hiếp khiến sức kháng cự của cô sụt giảm thê thảm, cả người cũng theo ba chữ chết người Dĩ Băng nói mà mềm nhũng. Ai bảo cô yêu người đàn ông này quá làm gì. Làn môi Dĩ Băng lại lần nữa phủ lên, mang theo sự ngọt ngào như mật ong khiến người ta không nỡ dứt bỏ. Triền miên cùng say đắm.  Khóe miệng anh mang theo nụ cười, đôi môi cực nóng áp lên người cô, men theo đường cong của cổ liếm hôn. Khi cô khẩn trương nâng người lên, anh vẫn như cũ ung dung mà liếm láp. Hai tay thuận thế cuốn áo ngủ của cô lên. Dưới ánh sáng rạng rỡ của mặt trời, ánh lên thân thể mềm mại không tỳ vết của cô, đường cong mê người kia làm cho ngực Dĩ Băng bừng lên ngọn lửa cực lớn, khiến anh không kiềm lòng được cúi đầu hôn một cách dịu dàng.

Anh dụ dỗ, hai tay vờn lên nơi đẫy đà, trắng nõn của cô, ngón tay cái thô ráp lướt qua đỉnh nhạy cảm. Thiên Di thở ra mở miệng, đôi môi đỏ mọng phát ra tiếng kêu ngọt ngào trong cơ thể nàng khô nóng mãnh liệt, đấu óc sớm bay tận phương nào.

_         Thiên Di!

Anh mơ hồ mở miệng, chạm lấy một bên ngực mềm mại của cô, đem nụ hoa đang run rẩy nhẹ nhàng cho vào miệng cắn mút, bên tai nghe được tiếng rên nhẹ của cô như loại rượu khiến người khác chưa uống đã say. Dĩ Băng vuốt tóc Thiên Di ra, yêu thương vuốt ve đôi tai nhạy cảm của Thiên Di, nhẹ nhàng day cắn.

       (Di Di: *cảnh báo bão cấp 18* con nít dưới 18 nên ra ngoài = =!)

_         Bây giờ em còn muốn anh ngừng không?

Dĩ Băng mờ ám hỏi bên tai cô, hồn Thiên Di đã bay tới tận phương nào giờ chỉ có thể thuận theo ý của Dĩ Băng mà ậm ừ. Chẳng biết anh đang hỏi mình cái gì, chỉ cảm nhận động tác của anh ngừng lại khiến cô không thể không bật ra tiếng.

_         Đừng!

Dĩ Băng nhìn vẻ mặt đỏ ửng của Thiên Di, nhẹ hôn lên thân thể cô, từ đôi môi đỏ mọng ngọt ngào đến chiếc cổ trắng nõn, đến phần đẫy đà trước ngực.Nụ hôn của anh mang theo sự chiếm hữu ấn lên từng dấu ấn trên người cô.

_         Thiên Di, em thật sự rất đẹp.

Nhẹ nhàng mang cô tận hưởng những gì ngọt ngào nhất. Ngón tay nhẹ lướt qua cánh hoa non mềm. Anh vỗ về chơi đùa trong lúc thật sâu hôn cô, chiếc lưỡi linh hoạt nhanh chóng chiếm hữu tất cả. Những cái đụng chạm của Dĩ Băng đều khiến cả người Thiên Di như run lên, hai tay bám chặt vào vai anh. Ngón tay nhẹ bấm vào da thịt.

_         Thiên Di!

Anh gọi tên cô, ngón tay chậm rãi kéo ra đưa vào. Toàn thân cô rung động, khẽ rên rỉ, anh vội vàng ôm chặt cô vào lòng.  Mật hoa nhẹ vương vào tay anh. Anh nhìn vẻ mặt mê đắm của cô rồi nhẹ nhàng tách hai chân của cô rộng ra, ngón tay rút ra, nhanh chóng một vật khác tiến vào.  Nụ hôn cùng lúc cuốn lấy tất cả tâm hồn hai người. Thân thể xinh đẹp của Thiên Di hòa cùng thân thể rắn chắc của Dĩ Băng. Từng bước, từng bước lên tới đỉnh hạnh phúc.

Giữa những hơi thở nặng nhọc, một lời nói lại thốt ra mang theo biết bao sự ngọt ngào yêu thương cùng một nụ hôn lên vầng trán ướt mồ hôi của Thiên Di.

_         Anh yêu em!

Di Di: ơn trời, khúc này chỉ tóm gọn như thế, Minh tả thêm nữa chắc Di Di phải nâng lên tầm cảnh báo cấp n “Con người không phân biệt độ tuổi thấy không chịu nổi những cảnh khiến mình mất máu nên đi ra ngoài” =))

Giữa trưa, Dĩ Băng tỉnh dậy, quanh giường vẫn lưu lại mùi hương của cô, đưa tay định chạm lấy con người mà mình yêu thương nhất bên cạnh chỉ thấy tay đụng vào vật gì đó có lông mềm mại. (Di Di: cái gì thế? 0.o)

Giật mình mở toang mắt, chạm ngay một chú gấu bông màu trắng đang ngồi bên cạnh giương đôi mắt to vô tội nhìn anh. Dĩ Băng nhíu mày nhìn nó. Rất quen nha! Trên cổ còn có sợi dây buộc màu đỏ viết chữ Bé gấu. Một giây, hai giây, ba giây sau, căn hộ chợt vang lên tiếng hét rầm trời.

_         Thiên Di, em dám lừa anh!

Thiên Di đứng dưới bếp đưa tay khuấy nồi cháo, nghe thấy tiếng, biết ai đó đã phát hiện, đôi môi liền bật ra nụ cười.

_         Sói ngốc đã phát hiện!

Cô cười to hơn khi chợt nghe tiếng chân chạy vội, cùng tiếng người mang theo sự giận dữ đến càng gần.

_         Thiên Di, em chết với anh!

24 thoughts on “[Ngoại truyện EYA]: “Lần đầu tiên” (Phần 2) PG

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s