[Bảo bối thông minh] Chương 5.2

 Editor: Di Di

Thích cái nụ hôn cà rốt quá =))

Những ngày sau đó, Mạc Liên không còn lo lắng quá mức, ít nhất không cho lo lắng lộ ra ngoài. Cô đúng giờ đi làm, đúng giờ thăm bà nội, hơn nữa mười giờ tối liền lên giường. Tuần lễ đầu tiên, cô nghĩ mình sẽ giữa đêm tỉnh lại, nhưng sự thật chứng minh, cô chỉ có hai ngày nửa đêm thức dậy ngẩn người. Những ngày sau cô đều ngủ đến trời sáng. Hai tuần lễ sau quầng thâm trên mắt tan hết. Sau đó, cô cũng bắt đầu từ từ quen sự tồn tại của anh. Tuy rằng cô vẫn đỏ mặt khi bị anh hôn nhưng cuối cùng vẫn cố gắng không để cho người khác thấy vẻ mặt như bị anh cắn một cái. Anh là mối tình đầu của cô. Tuy rằng mối tình đầu kia chỉ là do cô vụng trộm thầm mến nhưng ấn tượng đối với anh vẫn sâu sắc hơn hai mối tình của cô. Đương nhiên, từ sau khi trưởng thành, cô sớm dần dần phai nhạt những chuyện có liên quan đến anh. Tự nhiên nhìn thấy hình anh trên tạp chí mới từ từ nhớ lại. Đối với cô mà nói anh ở xa tận chân trời, cô chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày gặp lại anh, lại càng không nghĩ tới chuyện kết hôn với anh.

Nhưng cô vẫn không thể chống cự mị lực của anh, cho dù là anh vô tình đụng vào, đều làm cho cô tim đập nhanh hơn, toàn thân nóng lên.

Tuy rằng anh rất ít nói nhưng khi cùng cô và bà dùng bữa sáng đều trò chuyện rất vui vẻ. Có lẽ là bởi vì anh không xem bà nội như người bệnh, bà nội cũng rất thích nói chuyện với anh. Anh rất tôn trọng người già, chỉ cần bà mở miệng hỏi thì anh luôn trả lời. Thậm chí khi bà chê bai chính trị hiện tại hay nói những chuyện tầm phào thì anh cũng tỏ vẻ hứng thú không chút miễn cưỡng.

_         Lam Tư, cà rốt của cháu đây!

_         Cháu không ăn.

_         Cháu không ăn cà rốt.

Bà nội chỉ vào đĩa salad không có màu sắc. Lam Tư cúi đầu, trừng mắt nhìn những miếng cà rốt được an gắp bỏ ra chén.

_         Lam Tư, bà biết cháu không thiếu tiền nhưng tiền không phải là vạn năng, ngàn vàng khó mua sức khỏe, kiêng ăn là không tốt.

Anh trừng mắt nhìn những lát cà rốt màu đỏ cam, mày bất giác nhíu lại. Biết anh từ nhỏ rất ghét ăn cà rốt, Mạc Liên đang muốn nói giúp anh thì đã thấy anh cầm lấy nĩa chỉa cà rốt cho vào miệng. Cô mở to mắt, quả thực không thể tin được nhưng anh đang ăn cà rốt. Lam Tư · Bart, hoàng tử khống chế thế giới tài chính, cái máy kiếm tiền, thật sự ngoan ngoãn ăn cà rốt.

_         Tốt lắm, như thế mới có sức khỏe ra ngoài cạnh tranh cùng người khác.

Bà nội vừa lòng nói. Lam Tư gật đầu, cầm lấy giấy ăn chùi miệng. Thấy anh sắc mặt có chút khó coi, cô việc đứng dậy nói.

_         Bà ơi, đến giờ Lam Tư đi làm rồi!

_         Ừm, hai đứa đi đi!

Bà nội gật đầu. Lam Tư đứng dậy, lễ phép cúi đầu chào bà nội còn Mạc Liên thay anh cầm lấy áo khoác, như thường ngày đưa anh ra cửa. Vừa ra nhà ăn, cô liền xấu hổ cùng anh giải thích.

_         Xin lỗi, anh có sao không?

_         Không tốt lắm!

Anh sắc mặt có chút tái nhợt, cô còn nghĩ anh sắc ói ra.

_         Anh cần tôi đi lấy nước không?

_         Không cần.

Lam Tư dừng lại, cô khẩn trương nhìn anh, đã thấy anh nhìn cô nói.

_         Thứ tôi cần là… (Di Di: ngửi được cái mùi không bình thường ở đây ;))

Nói xong, anh đã đem cô kéo vào trong lòng, cúi đầu hôn cô. Mạc Liên lắp bắp kinh hãi, trừng lớn mắt. Miệng anh tràn ngập hương vị cà rốt. Một chút sau, anh dừng lại, nhẹ vỗ về đôi môi đỏ mọng của cô, cười nói.

_         Ít nhất là thế này mới có thể làm dịu đi hương vị đáng sợ kia. (Di Di: biết ngay mà :))

Cô vẻ mặt đỏ bừng nhìn anh, không nói được lời nào. Môi anh lại chạm nhẹ vào môi cô rồi mới quay lưng hướng ra trực thăng. Đáng giận! Mạc Liên hai gò má nóng lên nói thầm, bất giác khóe môi cong lên thành nụ cười.

_         Không được yêu anh.

_         Cô!

_         Một trăm linh một lần cảnh cáo chính mình.

_         Anh chỉ là bạn bè của cô mà thôi!

_         Tuyệt đối không thể yêu anh.

Cô ở trong lòng dặn dò chính mình. Nhưng đến đi trở về nhà ăn, lòng của cô vẫn như cũ bởi vì nụ hôn kia mà nóng bừng không thôi.

Trải qua cuộc sống gia đình mấy tháng, Lam Tư phát hiện mình có thói quen thích về nhà ăn cơm, thậm chí là nghe bà nội nói chuyện. Một buổi tối, anh ở trong thư phòng làm việc, ngoài ý muốn nghe thấy một giọng hát nhẹ nhàng, mềm mại cất lên giữa trời đêm. Anh tò mò đi đến cửa số nghe ngóng, mới phát hiện thanh âm từ phòng bà nội truyền đến. Người đang hát chính là vợ của anh.

Một bài hát tiếng Trung. Tuy rằng anh biết tiếng Trung, vẫn không thể nói là thành thạo nhưng phải không nhận giọng hát của cô rất hay. Không giống giọng trong trẻo của con gái bình thường, cổ họng của cô mang theo chút khàn khàn, giống nhung tơ, dịu dàng, ấm áp, vây quanh người nghe. Sau lại, anh mới hiểu được bởi vì bà nội thích nghe, cô mỗi buổi tối đều hát một vài bài tiếng Trung. Mỗi khi thời điểm kia, anh đều dặn quản gia Peter mở cửa sổ thư phòng của anh. Trong nhà mọi người đều thích nghe cô ca hát. Mỗi khi cất tiếng hát, mọi người đều dần dần tụ tập ở trung đình nghỉ ngơi, bởi vì nơi đó có thể nghe được rõ ràng tiếng hát.của cô

_         Ai đang hát vậy?

Nghe thấy một câu, Lam Tư ngẩng đầu, thấy Akina kinh ngạc đang đứng ở cửa sổ.

_         Đó là Mạc tiến sĩ sao? Oh my God, thật là cô!

Akina trừng lớn mắt, sau đó tiếp theo vài giây, chỉ thấy anh lấy điện thoại cầm tay ra, bắt đầu gọi.

_         Anh làm cái gì?

_         Gọi điện thoại cho Louis.

Không phát hiện giám đốc có chút biểu cảm, Akina vẫn ngạc nhiên nói.

_         Giọng hát này không làm ca sĩ thật uổng phí. Cô ấy chắc chắn có thể làm kỳ tích trong giới âm nhạc.

_         Kỳ tích anh đang nói hiện là vợ của tôi.

Lam Tư thản nhiên mở miệng. Mười chữ ngắn gọn cùng ý tứ sâu sắc. Akina nghe vậy cứng đờ, lâu một chút mới hồi tinh thần lại, nhìn gương mặt lạnh lùng của giám đốc.

_         Có chuyện gì sao Akina?

Tiếng người trong điện thoại truyền ra. Tuy rằng di động đã kết nối, Akina trong nháy mắt đem điện thoại tắt đi, sau đó nhanh chóng cầm trong tay báo cáo đưa đến cho Lam Tư.

_         Đây là báo cáo Bandel mới từ Seattle truyền đến, chúng ta vừa thay đổi cơ cấu công ty, anh ấy muốn thay đổi vài nhân sự.

Lam Tư một bên lật xem tư liệu trên tay, một bên nói:

_         Tôi cho phép anh ấy toàn quyền xử lí.

_         Ok!

Akina gật đầu, tiếp tục báo cáo.

_         Giám đốc công ty dầu mỏ Ngãi Khắc Sâm đêm nay hẹn Rock Phi gặp mặt hiệp thương, có tin đồn là hai nhà công ty sẽ tiến hành xác nhập. Bọn họ nếu xác nhập thành công, có thể xem là đối thủ mạnh.

_         Anh thấy thế nào?

_         Ngãi Khắc Sâm ghét Rock Phi ra mặt. Bọn họ muốn xác nhập, trừ khi trời sụp. Tôi còn đang nghi ngờ bọn họ chính mình cũng hoài nghi việc gặp mặt lần này không có kết quả.

Akina nhún vai, cười nói.

_         Nhưng tôi vừa mới biết một tin. Cháu gái Ngãi Khắc Sâm cùng con trai Rock Phỉ gần đây có quan hệ, tôi nghĩ khả năng xác nhập không phải không có.

_         Thu mua cổ phiếu hai công ty này, phải lấy được 10%, chưa tới đừng có dừng tay.

_         OK!

Hai mươi phút sau, Akina đi ra thư phòng. Lam Tư nhìn văn kiện trên bàn, sau một lúc lâu, mới đứng dậy đi đến bên cửa sổ. Cô đã dừng hát, phụ giúp bà nội ngồi lên xe lăn trở về phòng. Anh có thể thấy cô cùng bà nội cùng nhau chơi cờ, mỉm cười tán gẫu. Nhìn vẻ mặt tươi cười của cô, ngực anh lại đập mạnh một cái. Nói thật, anh hâm mộ tình cảm bà cháu tốt đẹp của cô. Vợ của tôi. Nhớ tới lời mình vừa nói với Akina lúc nãy, anh tự giễu giơ lên khóe miệng. Anh tuy rằng có vợ, có gia đình nhưng tất cả chỉ là… Giả!

Không biết vì sao, anh đột nhiên chán ghét chính mình luôn bị mọi người để bên ngoài, cho nên anh xoay người xuống lầu, đi qua trung đình, đi vào phòng bà nội.

_         Lam Tư? Có chuyện gì sao?

Nhìn thấy anh xuất hiện, cô có chút kinh ngạc.

_         Không có chuyện thì không thể đến sao?

Anh đi đến bên cạnh cô, cùng cô ngồi ở trên sô pha, hôn lên đôi môi cô một cái. (Di Di: anh thiệt là biết tranh thủ =))

Mặt cô liền đỏ lên nhưng vẫn trấn định nói.

_         Em còn nghĩ anh đang làm việc. Akina về rồi sao?

_         Về rồi!

Anh cầm tay cô, sau đó nhìn bà nội mỉm cười.

_         Hi vọng bà cho cháu tham gia vào ván cờ này!

_         Đương nhiên!

Bà nội mỉm cười .

_         Cháu biết chơi cờ tướng sao?

_         Không.

Anh mắt cũng không chớp nói.

_         Nhưng cháu nghĩ bà cùng Liên sẽ dạy.

_         Vậy Liên cùng cháu một phe đi.

Bà nội ha ha cười.

_         Liên chơi cờ không giỏi, cháu cùng nó một phe, sẽ suy nghĩ ra nhiều điều thú vị.

_         Em chơi không giỏi sao?

Cô hơi hơi nâng lên cằm, nhíu mày nói.

_         Ít nhất hơn anh!

Anh nở nụ cười, cô bắt đầu sắp xếp quân cờ. Lam Tư biết cô đối với việc anh ngồi ở bên người vẫn là có chút không được tự nhiên. Trên người cô có hương hoa hồng, anh nhìn cô sắp hàng quân cờ.

_         Cờ này sắp xếp có vẻ giống cờ vua.

_         Anh biết tiếng Trung sao?

_         Biết một chút.

Anh dùng tiếng Trung trả lời. Cô sửng sốt một chút, quay đầu nhìn anh.

_         Anh biết tiếng Trung?

_         Công tác thường hay dùng đến. Nói chuyện xã giao sẽ không thành vấn đề.

Anh phát âm chuẩn làm cho cô giật mình, không khỏi cầm lấy một quân cờ hỏi anh.

_         Đây là cái gì?

Lam Tư quân cờ liếc mắt một cái, mở miệng nói.

_         Xe.

Cô giải thích nói.

_         Nó nằm trong bàn cờ là quân xe cho nên trên bàn cờ có thể đi bốn hướng phía trước hoặc lui về phía sau, xa hay gần đều được.

Cô cùng bà nội giải thích cho anh anh mỗi một khỏa quân cờ có ý nghĩa thế nào. Sau đó, bọn họ bắt đầu chơi cờ. Tuy rằng mới nghe qua một lần trò chơi quy tắc nhưng anh rất nhanh liền phát hiện cô ở phóng thủy. Anh không cản cô, chính là cùng cô tiếp tục. Bà nội cuối cùng cũng toàn thắng, cười đến phi thường vui vẻ. Sau này, anh thường tham gia cùng hai người, không vì cái gì khác, chỉ vì làm bộ chính mình là một phần tử trong đó. Nhà. Giả. Nhưng ít nhất hiện tại là anh.

Ngay khi mọi chuyện tưởng chừng như thuận lợi thì bệnh tình ngày càng chuyển nặng của bà nội lại như bóng ma bịt kín. Bởi vì ung thư phổi thời kì cuối, bà không làm trị liệu, chỉ uống thuốc giảm đau. Nhưng ngay cả như vậy, thuốc giảm đau cũng dần dần không thể ức chế đau đớn. Lam Tư cùng Mạc Liên kết hôn được ba tháng, bà nội đã từ năm mươi tám kí, sụt thẳng cuống còn ba mươi tám kí. Bà nội dần dần không ăn đồ ăn cứng, tuy rằng Lam Tư mời chuyên gia dinh dưỡng đến làm đồ ăn, sức ăn của bà nội vẫn như cũ từ từ giảm bớt. Nhìn bà ngày càng gầy, Mạc Liên dù sao cũng phải khắc chế không được xúc động. Tháng thứ tư, bà nội đã không thể tự đi ra cửa phòng ngủ, Mạc Liên mỗi ngày đều đến phòng bà, cho bà ăn một chút gì,giúp bà lau người thay quần áo. Tuy rằng việc đó Khiết Tây cùng Annie đều đã làm, cô lại vẫn là tình nguyện chính mình làm.

Lam Tư vẫn im lặng bởi vì biết thời gian của bà nội thật sự không nhiều lắm. Tuy rằng bà nội thân thể bị bệnh làm cho càng ngày càng suy yếu nhưng bà lại có vẻ rất bình tĩnh.

Tối một hôm, tinh thần bà nội đặc biệt tốt, tuy rằng cố hết sức, bà muốn cháu gái cùng Khiết Tây giúp bà ngồi dậy. Bà nội vừa mới ngồi xong, Mạc Liên liền rớt nước mắt. Bà nội thở dài, nhẹ nắm tay cháu gái,.

_         Ngoan, là người thì không tránh khỏi sinh lão bệnh tử, chính là thời điểm của bà đã đến thôi…

_         Nhưng…

Mạc Liên cổ họng nghẹn ứ, cô còn chưa kịp báo hiếu cho bà.

_         Đừng khóc, cóđược một cháu gái thông minh, hiếu thảo như cháu, bà cả đời này đã không còn hối tiếc. A, Lam Tư, cháu tới rất đúng lúc, bà đang có chuyện muốn nói.

Lam Tư đi lên, đứng bên người Mạc Liên. Bà nội nhìn đôi trai gái trước mắt này, không khỏi lộ ra mỉm cười. Bà cầm tay cháu gái, sau đó hướng tới Lam Tư vươn tay, Lam Tư cũng vươn tay. Bà nội đem tay Mạc Liên đặt vào tay anh, thở sâu, nhìn anh nói.

_         Bà không biết sau này cuộc sống của các cháu sẽ xảy ra chuyện gì, bà cũng không còn thời gian can thiệp. Nhưng cháu gái này của bà…

Hốc mắt rưng rưng Mạc Liên, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn bà nộiu, bà nội lại nhìn chằm chằm nhìn Lam Tư, bàn tay khô gầy, nắm chặt tay hai người.

_         Nhờ cháu chăm sóc!

Bà yêu cầu,

_         Cháu sẽ chăm sóc cô ấy.

Anh hứa hẹn.

_         Dù có chuyện gì xảy ra.

Bà nội tiếp tục nói.

_         Dù cho có chuyện gì xảy ra.

Anh cam đoan.

_         Bà nội lại nhìn hướng cháu gái.

_         Hứa với bà, cháu không bao giờ được buông tha cho người đàn ông này.

_         Cháu…

Mạc Liên chấn động, trong mắt cô tất cả đều là nước mắt, thậm chí thấy không rõ bà nội dung nhan.

_         Hứa với bà!

Bà nội thúc giục.

_         Cháu sẽ không dễ dàng buông tha cho anh ấy.

Cô nghẹn ngào mở miệng.

_         Hứa với bà, mỗi ngày đều nắm chặt lấy tay Lam Tư.

_         Cháu sẽ mỗi ngày nắm chặt tay anh ấy.

Bà nội nhìn đôi vợ chồng trước mắt, mỉm cười nói.

_         Tốt lắm!

Đến khi có được sự cam đoan của hai người, bà nội mới buông lỏng tay ra, bà dựa vào gối đầu phía sau, mệt mỏi nhắm lại mắt.

_         Bà mệt rồi, các cháu cũng đi nghỉ ngơi đi!

Mạc Liên không muốn đi nhưng bà nội yêu cầu, cuối cùng vẫn là đi theo Lam Tư rời khỏi. Dư là có linh tính, Mạc Liên suốt đêm không ngủ, Lam Tư cũng như thế.

Rạng sáng ngày hôm sau, Annieđến gõ mạnh cửa phòng cô, Lam Tư cũng đồng thời mở cửa đi ra.

_         Bà đã qua đời.

Annie rưng rưng báo cho biết. Mạc Liên sắc mặt tái nhợt nhìn cô, thử hai lần mới phát ra thanh âm.

_         Bà…

_         Tôi thật xin lỗi.

Annie nói. Mạc Liên lắc lắc đầu, lại chỉ cảm thấy không thể hô hấp. Tiếp theo vài giây, cô được bao bởi cái ôm ấm áp. Là Lam Tư. Cô gắt gao cầm lấy anh vạt áo, ở trong lòng anh khóc nấc ra.

7 thoughts on “[Bảo bối thông minh] Chương 5.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s