[Bảo bối thông minh] Chương 5.1

Editor: Di Di

Mạc Liên vừa mơ màng tỉnh lại, ánh nắng từ phía đông chuyển sang phía tây. Cô thở dài một cảm giác rất ấm áp, cô đã vài tháng không ngủ ngon như vậy. Thật là làm cho cô không muốn mở mắt ra. Gió thổi qua rừng hoa hồng nghe sàn sạt, cô đem mặt mình nép sát vào nơi ấm áp. Tuy rằng cảm giác tốt lắm nhưng cô lại thấy cảm có chút không đúng. Kỳ quái, cô nhớ rõ mình đâu có mang gối ôm theo. Với lại gối ôm của cô đâu có cứng như vậy. Cô nghi hoặc mở mắt ra một tấm chăn lông dê mềm mại, cô ngây người ngẩn ngơ, sau đó chậm rãi ngẩng đầu. Lông dê gấp khúc hướng về phía trước, sau đó tới một cái cằm ngay ngắn, trên cằm là một đôi môi, đi theo là chiếc mũi cao, lông mi thật dài, cuối cùng là mái tóc màu đỏ. Theo hướng đi của tầm mắt, hai mắt của cô càng mở lớn, tim đập cũng càng lúc càng nhanh.

Không thể nào! Là Lam Tư?

Cô ngây ngốc nhìn anh ngủ, trong đầu trống rỗng. Cô đang nằm mơ sao? Tay cô vẫn để trên ngực anh, vẫn cảm giác được nhịp tim của anh.

Nhưng là…… Anh làm sao có thể……? Anh không phải đang ở Seattle sao? Anh làm sao có thể ở trong này? Lại…… Đang ngủ? Cô lại làm sao có thể nằm bên cạnh anh? Nha, trời ạ.

Nhận thấy được điểm này, khuôn mặt nhỏ của  Mạc Liên không khỏi có chút nóng lên. Tuy rằng biết rõ chính mình nên đứng lên nhưng rất lâu cô vẫn không hề động đậy, vẫn như nằm im một chỗ, cuộn mình ở trong lòng anh, nhìn gương mặt anh tuấn, ăn cắp ấm áp trên người anh.(Di Di: chị cơ bản vẫn là yêu trai đẹp ;))

Cô có chút mê luyến nhìn khuôn mặt anh, mắt anh, mũi anh, môi anh, cằm anh, anh…… Hết thảy. Thở sâu, cô nhắm mắt lại, đem mặt một lần nữa vùi vào lòng anh. Trên người anh có một  mùi hương quen thuộc, một loại nước hoa cùng hương vị cơ thể anh. Của cô. Tuy rằng chỉ là tạm thời. Tạm thời, nhưng vẫn là của cô.

Mọi chuyện như là mơ, mông lung, mộng ảo, lại chân thật. Ai ngờ được đến, con vịt xấu xí năm đó lại được gả cho bạch mã hoàng tử. Khóe miệng nở nụ cười chua xót, cô lại hít một hơi thật sâu, lấy  hơi thở ấm áp của anh hút vào trong lồng ngực, hy vọng có thể lấy được chút hương vị từ anh. Sau đó, cô mới bức chính mình ngồi dậy. Nghe thấy cô đã tỉnh, Lam Tư cũng liền tỉnh lại, đôi mắt màu xám đồng nhìn cô.

_         Hi.

Cô ngồi bên cạnh anh, tay đem tóc ra phía sau buộc lại.

_         Hi.

Lam Tư mỉm cười, bàn tay vẫn đặt trên eo cô. Tuy rằng sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng cô vẫn cảm thấy xấu hổ, nhiệt khí không khống chế lại dâng lên.

_         Tôi nghĩ anh còn ở Seattle.

_         Dự án chấm dứt, tôi liền trở về.

_         Tôi làm sao có thể…… Tôi muốn nói là…… Anh làm sao có thể……

Cô nói năng có chút lộn xộn. Anh vẫn như cũ tựa vào cột đá

_         Em đang ngủ, bà nội cần uống thuốc, Khiết Tây đã đưa bà trở về.

_         Nha……

Mạc không được tự nhiên dời tầm mắt, nhớ tới đống thức ăn chưa thu dọn, lại bị anh gọi lại.

_         Không vội, người làm sẽ dọn.

_         Dù sao cũng thuận tay.

Mạc Liên không thèm để ý nói xong, vẫn chưa dừng tay, lại bị anh giữ chặt.

_         Em nên chăm sóc chính mình.

Cô kinh ngạc quay đầu nhìn anh, đã thấy anh mặt không chút thay đổi nói.

_        Nếu em bị bệnh, công ty sẽ tổn thất rất lớn.

Đối anh mà nói, cô cũng chỉ là một nhân viên cao cấp. Sớm biết anh chính là người như vậy, lòng cô vẫn cảm thấy khó chịu. Mạc Liên rút tay về, cúi mắt xuống, che lấp cảm xúc trong mình, thản nhiên nói.

_         Tôi biết, tôi sẽ chú ý, nhất định không để mình suy sụp.

Luôn như vậy. Mỗi khi cô vì hành động của anh mà thấy ấp áp một chút thì anh liền tạt ngay nước lạnh vào cô. Cô tiếp tục dọn dẹp, Lam Tư không ngăn cản cô nữa, đứng lên nhẹ giọng nói.

_         Em chắc cũng tự biết, nếu em còn làm việc như thế nhất định thể lực ngày càng đi xuống.

_         Anh so với tôi cũng đâu có ngủ nhiều hơn.

Mạc Liên lên tiếng biện hộ, tay vẫn không ngừng dọn dẹp đồ ăn trên thảm.

_         Nhưng tôi không có bà nội bị bệnh.

Cô ôm thảm trên tay, quay lại nhìn anh.

_         Anh hôm qua hẳn là đã thấy báo cáo của tôi?

Đúng là như vậy. Nghiên cứu của cô đã đạt tới 85%. Nếu chính phủ không phiền toái, nhanh nhất ba năm kỹ thuật của cô sẽ được xuất bản. Tuy rằng mới ở chung với nhau hai tháng, anh cũng đã biết được cô theo đuổi tính cách hoàn mỹ, cô ở phương diện nào đó rất giống anh. Anh ôm lấy thảm trên tay cô, cô trừng mắt muốn níu lại, lại lấy anh nhăn mày, vội vàng buông tay ra. May mắn cô hiểu được không nên cùng anh tranh chấp chuyện này.

_         Tôi biết em công tư phân minh nhưng tôi cũng nhắc nhở em dục tốc bất đại.

Anh cùng cô đi vào mê cung hoa hồng nói.

_         Như lời em nói, chúng ta đang hợp tác nếu tôi để em suy nhược như thế này, sẽ tổn thất rất lớn. Em làm chính mình mệt mỏi như vậy, đối với người khác là chuyện không tốt. Đồng ý không?

Cô cắn môi, nhìn chằm chằm vào khóm hoa hồng.

_         Đồng ý.

_         Em phải ngủ.

Anh quẹo qua phía bên phải.

_         Tôi có!

_         Mỗi ngày tám giờ.

_         Đồng hồ sinh học của mỗi người là khác nhau, tôi chỉ ngủ bốn giờ là tỉnh. (Di Di: có 4 tiếng sao, một ngày Di Di ngủ đến 10 tiếng còn chưa thấy đủ @.@)

Cô nhíu mày kháng nghị.

_         Bảy giờ.

_         Sáu giờ.

_         Ok. (Di Di: Di Di thấy là anh Lam Tư đang quan tâm Mạc Liên ấy chứ, đâu phải chỉ lo tổn thất của công ty :”>)

Đáng chết. Cô thầm mắng một tiếng, rõ ràng mới vừa rồi đề cập đến chuyện cô vì sao đến phòng thí nghiệm trễ, như thế nào đến cuối cùng lại biến thành kì kèo cùng anh mặc cả thời gian ngủ của cô. Sáu giờ, cô bình thường đều ngủ bốn giờ thôi, hai giờ nữa biết làm cái gì?

_         Nghỉ ngơi, đọc sách, xem phim đều được.

Nghe được anh trả lời, cô mới phát hiện chính mình không cẩn thận đem lời đang lẩm bẩm trong lòng nói ra.

_         Tôi tin tưởng sẽ có chuyện để làm. Tóm lại không được đến phòng thí nghiệm, không được quấy rầy bà nội trừ khi bà yêu cầu em đến.

_         Tôi không có!

Cô dừng lại căm tức nhìn anh.

_         Em đương nhiên là có.

Anh cũng dừng lại, bình tĩnh nói.

_         Là tại em không chịu nghe, em chỉ lo lấy việc đè lên người mình, không phát hiện mình mệt mỏi, bà lại càng lo lắng, em không nghỉ ngơi, cũng chỉ làm bà gia tăng gánh nặng.

_         Anh đã có nghe ai nói anh rất đáng ghét không?

Cô mắt cũng không chớp nói.

_         Rất nhiều. Tôi sẽ cố gắng duy trì ưu điểm này của mình.

Đáng ghét. Mặt anh quả thật rất dày.

_         Đó là một trong những điều kiện quan trọng để trở thành thương nhân.

Ông trời ơi, người đàn ông này thật hài hước. Cô nhịn không được bật cười. Điều làm cô không ngờ tới là khóe môi anh cũng mỉm cười. Lúc anh cười, từng đường nét giản ra, trông cũng không lạnh lùng lắm. Tim của cô đột nhiên đập nhanh hơn, vội vàng xoay người tiếp tục đi về phía trước, không dám liếc anh một cái

_         Được, tôi sẽ tìm việc để làm. Trừ khi có chuyện gì xảy ra còn không tôi sẽ không rời giường mà chạy đi kiếm bà, được chưa?

_         Còn có một việc.

Anh chậm rãi đi theo cô phía sau.

_         Chuyện gì?

Phía trước là một ngã ba, không quay đầu hỏi anh nên đi như thế nào. Tuy rằng cô không biết đâu mới là lối ra, vẫn bước chân về phía bên trái. Đáng ghét là lối cụt. Cô xoay người, thấy anh vẫn đứng ở ngã ba, chờ cô quay đầu.

_         Hiệp ước của chúng ta đã ghi rõ, phải giấu mọi người chuyện kết hôn giả. Tôi thấy tôi đã làm rất tốt chỉ có em…là không làm được.

Nghe được lời anh nói, cô đột nhiên đứng ở trước mặt anh.

_         Anh có ý gì? Tôi làm không được là sao?

Lam Tư nhìn thẳng cô.

_         Tôi không phải là giám đốc thích áp bức nhân viên nhưng biểu hiện của em lại đem tôi làm giống vậy . Mỗi lần tôi đụng tới em, em đều giống như muốn nhảy dựng lên, nghĩ xem em như thế khiến bà nội nghi ngờ biết bao nhiêu. Chúng ta hoàn toàn không giống vợ chồng mới cưới.

_         Tôi không có!

Cô há mồm biện giải, quay đầu về hướng khác.

_         Tôi mỗi buổi sáng ở nhà ăn hôn em, em đều phản ứng như là bị tôi cắn. (Di Di: hôn = cắn =))

Cô hai gò má nháy mắt đã ửng hồng, trong lúc nhất thời lắp bắp lên.

_         Là tôi… tôi…. Tôi… không quen!

_         Hai tháng rồi, em cũng phải quen đi chứ!

Nha, cô cả đời cũng không quen được. Cô quẹo phải, quẹo trái, lại quẹo phải, kết quả lại vào ngõ cụt.

_         Em là đồng tính luyến ái sao? (Di Di: chết chưa, não anh Lam Tư  suy nghĩ cao siêu quá = =!)

Anh đột nhiên toát ra một câu.

_         Cái gì?

Cô nhanh chóng xoay người, trừng mắt nhìn anh.

_         Anh không nên suy nghĩ như thế?

_         Tại em nói cả đời cũng không quen được. Đúng không?

Anh nhíu mày hỏi lại.

_         Không phải, tôi không phải đồng tính luyến ái.

Mạc Liên đỏ mặt, vội vàng đi qua bên người anh, tiếp tục tìm kiếm đường ra, một bên xấu hổ giải thích.

_         Tôi chỉ là không thường cùng người khác quan hệ.

_         Không thường?

Cô cắn môi, thành thật nói

_         Rất lâu rồi!

_         Bao lâu?

Cô im lặng ôm cái giỏ dã ngoại, vẻ mặt đỏ bừng lại đi tiếp về phía trước. Lần này anh bước đi theo, tỏ vẻ cô không đi nhầm.

_         Bao lâu?

_         Tôi thấy chuyện này không liên quan đến anh.

Cô cũng không quay đầu lại nói.

_         Tôi nghĩ em là vợ của tôi.

Miệng anh giác khẽ nhếch nhắc nhở cô.

_         Anh cũng biết đó không phải là thật mà.

_         Nó đương nhiên là thật, luật sư của tôi cùng luật sư của em, cùng với người chứng hôn. Tuy rằng chúng ta có kỳ hạn, nhưng nó thật một trăm phần trăm…

_         Mười hai năm!

Lí trí của cô đột nhiên bị mất hết, cô tức giận ở trước mặt anh nói, vừa xấu hổ.

_         Tôi mười hai năm không có quen bạn trai, chết tiệt anh vừa lòng chưa? Hiện tại, anh rốt cuộc có muốn nói cho tôi biết lối ra ở đâu không?

Anh ngây ngốc nhìn cô. Nha, trời ạ, cô vừa nói gì? Cô thật muốn đem chính mình bắn chết! Mạc Liên lại nghe anh hỏi một câu.

_         Mười hai năm?

_         Đúng, mười hai năm, anh có ý kiến gì sao?

Tuy rằng xấu hổ muốn chết, cô đỏ mặt kiên trì trả lời. Anh nhìn cô, một lúc lâu mới trả lời

_         Không có.

_         Lối ra ở đâu?

_         Bên này.

Anh đi về phía bên trái, một chút cũng không kháng nghị đi phía trước dẫn đường nhưng được mấy vòng, anh lại nhịn không được mở miệng hỏi một câu.

_         Vì sao?

Cô không giả bộ trang nghe không hiểu anh đang hỏi cái gì, chỉ nói.

_         Tôi không thời gian hẹn hò cùng người khác, cũng không gặp được người vừa ý, anh thích nghiên cứu vấn đề này lắm sao?

_         Ngẫu nhiên.

Anh không biết chính mình vì sao lại muốn biết. Có lẽ tuy rằng chỉ là trên danh nghĩa nhưng cô vẫn là vợ của anh.

_         Ngẫu nhiên mới là lạ.

Cô nhỏ giọng nói thầm.

_         Là em tự nói!

Anh nhắc nhở cô.

_         Là tôi thì sao?

Cô hờn giận dõi theo cái ót anh, có chút bất mãn nói.

_         Cho dù tôi không cẩn thận nói ra, anh cũng nên là quân tử làm bộ không nghe thấy chứ?

_         Tôi là thương nhân không phải quân tử.

Đúng vậy, nói anh là quân tử  đúng là đánh giá anh quá cao. Cái loại đàn ông cao thượng sớm đã tuyệt chủng rồi. Cô dừng lại kéo chiếc khăn vào trong giỏ thức ăn, ngẩng đầu lên đã không còn thấy bóng dáng anh. Đáng giận, cái tên đàn ông này, đúng là không để ý đến cô. cô chạy lên phía trước, vẫn không thấy bóng dáng của anh. Nếu cô chuyên tâm đi theo, cô sẽ không lạc đường nhưng vừa rồi bị anh làm rối loạn như vậy, cô căn bản không biết khi nào nên quẹo. Nhìn những hàng hoa hồng cao hơn cả người, cô không biết mình đang ở chỗ nào của mê cung, đành phải đứng ở tại chỗ, sau đó mở miệng kêu cứu.

_         Lam Tư! Lam…

Anh từ bên lối rẽ phía bên phải xuất hiện, hơn nữa thế còn cau mày.

_         Em phải ở sau lưng tôi.

_         Anh phải chú ý tôi một chút chứ?

Cô đi nhanh về phía trước, hờn giận đi qua bên người anh.

_         Em biết đi hướng nào sao?

Cô đột nhiên dừng lại, tức giận nghiến răng. Anh ôm thảm, một bàn tay rảnh rỗi, sau đó đi lên phía trước, đi đến bên cạnh cô, nắm lấy eo cô. Mạc Liên sửng sốt, ngẩng đầu chỉ thấy miệng anh khẽ cong lên, ngoan ngoãn đi bên cạnh anh.

_         Anh đang cười sao?

Cô hỏi.

_         Không có.

Anh nói.

_         Anh đang cười.

Cô biết chắc chắc là thật sự.

_         Chúng ta dù không là vợ chồng cũng có thể là bạn bè.

Người đàn ông này đang lảng sang chuyện khác. Anh rõ ràng là đang cười.

_         Tôi không nghĩ sẽ làm bạn bè cùng ác thú.

Chưa từng nghĩ tới anh lại bị câu nói đùa đơn giản như vậy đâm bị thương, cổ họng cô căng thẳng, mở miệng nói.

_         Xin lỗi, tôi không nên nói vậy.

Nhưng anh lại tự giễu nở nụ cười.

_         Không, em nói đúng, ác thú không cần bạn bè.

_         Nhưng anh không phải.

_         Có lẽ là tôi.

Cô đứng lại. Bởi vì cô vẫn nắm tay anh, anh đành phải dừng lại, quay đầu nhìn cô.

_         Anh không phải.

Cô ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn anh.

_         Cho nên, tôi mới chọn anh. (Di Di: oh yeah ^^~)

Gió xuân nhẹ thổi qua người cô, Lam Tư nhìn gươn mặt kiên định của cô, một cảm xúc không tên dâng lên, ngực anh không hiểu vì sao co rút nhanh. Mặt của cô được ánh sáng mặt trời chiếu rọi, anh bắt buộc rời tầm mắt, nở ra một nụ cười. (Di Di: thêm vài lần đau tim thế này mình sẽ được đọc H =))

_         Em rất dễ dàng tin tưởng người khác.

Anh tiếp tục đi phía trước đi, cô đuổi theo.

_         Có lẽ bởi vì tôi đều đem mọi chuyện giao cho một người.

_         Là ai?

Anh hoài nghi hỏi.

_         Tôi tin tưởng người đó chính là anh.

_         Anh nhíu mày.

_         Em không sợ tôi đem em đi bán sao?

_         Sợ chứ!

Anh cúi đầu nhìn cô, đã thấy cô mỉm cười mở

_         Cho nên tôi mới tìm luật sư.

Anh nghe vậy, không khỏi cười lớn. Nhìn anh tươi cười, lần đầu tiên, cô biết chính mình sẽ không thể làm người yêu của anh lại có thể trở thành bạn tốt. Anh không nói gì nữa, vẫn nắm lấy eo cô, tiếp tục đi về phía trước ra khỏi mê cung hoa hồng.

Chương sau một nụ hôn cực kì độc đáo của hai anh chị sẽ xuất hiện nhé! Di Di tạm đặt là nụ hôn cà rốt :”>

10 thoughts on “[Bảo bối thông minh] Chương 5.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s