[Bảo bối may mắn] Chương 5.2

Editor: Minh

Minh: Hình như mọi người không ủng hộ truyện này do Minh edit lắm thì phải😦 Tự kỉ chui vào góc~ing. Tự hỏi là Minh edit không hay or truyện không hay😦 Chắc edit xong truyện Bảo bối may mắn này lui về ở ẩn, chuyên tâm viết H cho Di Di quá!

Di Di, em có rảnh thay Minh edit hết bộ này nhé bế bi ;))

Di Di: Mơ đi! Anh đừng có dụ dỗ em nghiền bộ này  đã rồi bỏ em bơ vơ đi nhằn convert. Em còn lo Em Yêu Anh của em kìa. Cố lên nào bế bi ^.<  Em ủng hộ anh!!!

_         Ninh Ninh!

_         Ăn trước đi, lát tôi ăn sau!

Nghe giọng cô, Hawke liền nhíu mày lại, đem cơm đặt trước bàn cô, chỉ chỉ tay, hấp dẫn sự chú ý của cô.

_         Buổi sáng cô cũng nói như vậy.

_         Anh phiền quá đi!

Ninh Ninh khó chịu, muốn mở miệng mắng người, lại nhìn thấy mặt anh nghiêm ra, cô chưa bao giờ thấy anh nghiêm túc thế này, anh luôn luôn thường cười hì hì.

_         Đi ăn cơm!

Không biết vì sao, trong lòng đột nhiên nhảy dựng, không dám nhìn vào đôi mắt xanh lam của anh, Ninh Ninh cúi đầu nhìn tới bàn cơm.

_         Ăn chút gì đi! Công việc không thừa cơ cô đi ăn mà bỏ đi đâu.

Anh kéo một cái ghế ngồi xuống.

_         Ăn cơm đi! Tôi sẽ không làm phiền cô nữa.

Nhìn mặt anh cương quyết nếu cô không ăn anh sẽ không đi, Ninh Ninh mới buông bút vẽ, cầm đũa ăn cơm. Hawke nhìn cô ăn, mới nhẹ nhàng thở ra. Đồ ăn buổi sáng anh mua vẫn còn trên bàn, cô không hề đụng qua. Cô gái này thích ăn như vậy, sao cả ngày một miếng cũng không ăn. Anh kích động đẩy cửa vào phòng, thấy cô mải mê làm việc, anh bây giờ mới hiểu vì sao Bạch Vân lại cứ bảo anh nhắc cô ăn cơm. Nếu không như vậy, cô chắc chết đói.

_         Bản vẽ của cô khi nào giao?

Anh một tay gác lên ghế, một tay chống cằm, nhìn cô ăn, chăm chú nhìn vào hốc mắt sâu của cô có chút tức giận.

_         Ngày mai!

_         Cô thường phải như vậy sao?

Anh biết cô hai ngày đã không ngủ, nghi ngờ không biết làm sao cô có thể sống.

_         Thỉnh thoảng.

Cô liếc nhìn anh một cái, thấy anh vẫn chăm chăm nhìn mình, không khỏi nhíu mày.

_         Anh không có làm gì nữa sao?

_         Không có.

Hawke vẫn chăm chú nhìn cô. Cô dường như không để ý đến chính mình, tóc tai bù xù, vẻ mặt còn buồn ngủ, mặc áo thun cùng quần đùi đã có thể ra đường. Những cô gái anh biết, không trang điểm sẽ không chịu ra đường. So với họ, cô đúng là lôi thôi lết thết. Nhưng cô gái này không phải lúc nào cũng như thế, hôn đi đám cưới Bạch Vân cùng anh Hai, vẻ ngoài lập tức thay đổi, thậm chí có thể nói là xinh đẹp.

_         Trên đầu tôi có gì sao?

Người này cứ nhìn cô chằm chằm, khiến cô có chút không tự nhiên.

_         Không có. Rất ít người dùng điệu bộ giống cô nói chuyện với tôi.

_         Vì anh là người có tiền.

Cô lạnh lùng hắt nước lạnh vào mặt anh. Hawke dở khóc dở cười nhìn cô, tự giễu nói.

_         Tôi còn tưởng là do tôi đẹp trai. (Di Di: pó tay, anh tinh thần tự sướng rất ư là cao =))

Cô liếc mắt nhìn anh, ngắn gọn hạ kết luận.

_         Chiều riết sinh hư.

_         Thì ra là thế.

Miệng anh giác nhếch lên, cuối cùng biết vì sao mình lại thích cô gái này. Bởi vì chỉ có duy nhất mình cô không dùng cách đặc biệt đối xửa với anh. Cô sẽ không bởi vì anh có tiền, sẽ không bởi vì anh đẹp trai, cũng sẽ không bởi vì anh nổi tiếng, dùng một loại khác đối xử với anh, cô không hâm mộ anh, không nịnh nọt anh, cô thực…… tự nhiên.

_         Em thật đáng yêu.

Anh cười nói. Ninh Ninh sửng sốt, trong nháy mắt đã đỏ mặt

_         Bệnh thần kinh.

Không ngờ cô chỉ vì một câu đơn giản như thế mà đỏ mặt, anh lại cười lớn.

_         Thật đáng yêu.

_         Đáng ghét!

Cô đỏ mặt, vừa giận lại vừa xấu hổ khay thức ăn đã ăn xong đẩy về cho anh, đuổi anh đi ra ngoài.

_         Tôi còn phải làm việc, anh rảnh rổi thì xuống dưới nhà rửa chén đi, đừng ở đây nói nhăng nói cuội.

_         Tôi nói thật.

Anh vừa nói vừa cười.

_         Đem những lời ngọt ngào đi mà nói với các cô gái xinh đẹp dưới tiệm café. Tôi còn phải làm bản vẽ, không rảnh làm người luyện tập cho anh.

Ninh Ninh đẩy anh ra cửa phòng, đem cửa đóng lại, lại nghe thấy tiếng anh nhẹ nhàng cười. Cô não ngồi trở lại máy tính ghế, than thở nói.

_         Đồ lưu manh, đáng ghét!

_         Meo meo!

Mèo con nằm dài ở cửa sổ, ngẩng đầu lên tiếng.

_         Xin lỗi, tao không có nói mày!

Cô nhìn nó, lẩm bẩm giải thích.

Mèo con ngáp một cái, tiếp tục lấy đuôi gác làm gối, nằm ườn xuống ngủ tiếp. (Di Di: tội nghiệp em, được đặt ngay cái tên dùng để chửi người khác =))

Thật vất vả mới vẻ xong bản vẽ, cô choáng váng đầu đi đến bên giường, lại thấy Hawke đang ngủ say.

_         Đứng lên, tôi muốn ngủ.

Cô gọi anh, muốn gọi anh rời giường nhưng là anh chỉ động đậy người một cái rồi lại tiếp tục ngủ.

_         Hawke!

Cô lại gọi anh, anh vẫn là không có phản ứng. Đau đầu nhìn người đàn ông ngủ như heo trên giường, cô biết một khi anh đã ngủ sẽ rất khó đánh thức, cô lại ba ngày không ngủ rồi, không còn sức đâu mà lôi kéo anh dậy. Quên đi! Giường lớn như vậy, hiện tại đã khuya, cho dù gọi anh rời giường, anh cũng sẽ phải đi tìm nơi khác ngủ. Huống chi cô cũng đã cùng anh ngủ qua rồi, người này nếu thật muốn có ý đồ với cô, sẽ không chờ tới bây giờ. Nhìn anh ngủ say, Ninh Ninh chỉ cảm thấy vô lực, cô nằm phía bên kia giường, kéo cái chăn của anh đắp ngang người, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Hawke giật mình tỉnh lại. Xe tải nửa đêm chạy qua sao? Hay ngoài cửa số có người đánh nhau? Đầu ai đang dựa vào ngực anh? Hay là lòng bàn tay anh lại sờ được một vật gì đó rất tròn mềm.

Cái gì?

Nhìn Ninh Ninh ngủ say bên cạnh, anh lại lần nữa nghi ngờ vẻ đẹp trai cùng nam tính của mình, hay là anh thoạt nhìn không có lấy một chút uy hiếp? Hay là cô gái này không xem anh là đàn ông? Mặc kệ lí do là gì, cô gạt phăng vẻ nam tính của anh là chuyện có thật. Cô đang ngủ nhẹ nhàng hô hấp, bàn tay nhỏ đặt trên ngực anh. Hawke gương mặt có chút nhăn nhó, hao tổn biết bao nhiêu sức lực, mới chống lại được việc xoay người đem cô đặt dưới thân trực tiếp ăn sạch. Nhưng tại sao anh vẫn không ăn cô??? (Di Di: vấn đề là ở đó đấy??? =))

Nếu cô gái này tự mình lên giường, một chút cảnh giác đối với anh cũng không có, anh còn cần gì phải khách khí. Đúng vậy, trừ phi anh cảm thấy cắn rứt lương tâm. Nhìn trần nhà cũ, Hawke bất đắc dĩ cười khổ. Kỳ quái, anh này vẫn là không muốn…

Lần đầu tiên có thể cùng một cô gái ở cùng một chỗ như thế, thoải mái nói chuyện với nhau, vui vẻ nói chuyện phiếm, cô nói chuyện luôn dữ dằn, tuyệt không hội cùng anh khách khí. Đa số con gái sẽ đều giống cô cùng anh lên giường nhưng con gái bình thường đều mang vẻ mặt khát vọng, tinh thần sáng láng, trên người mặc áo ngủ gợi cảm của Victoria’s Secret, chứ không phải một đôi mắt đen như cú mèo, áo thun trắng in hình hoạt hình trước ngực. Cho nên, có lẽ anh phải đưa tay chạm lấy đôi ngực tròn của cô sau lớp áo thun. Anh điên rồi mới có thể làm như vậy! Tuy rằng anh không muốn cởi bỏ nội y của cô, cùng cô triền miên một chỗ nhưng trời biết, loại diễm phúc tự động bay tới này không ngày nào cũng có. Ghé vào trên người anh, Ninh Ninh đột nhiên vô ý thức cọ xát một chút, cổ áo tuột xuống, lộ ra hơn phân nửa bộ ngực màu trắng sữa, chạm vào bàn tay của anh. (Di Di: chết anh chưa? O.o)

Anh thét lớn một tiếng, trong đầu nháy mắt xuất hiện các loại cảnh xuân tươi đẹp. Ông trời…… Này thật sự rất… Làm ơn, thượng đế yêu quý, ông không cần phải kiểm tra lương tâm đạo đức của anh bây giờ đâu? Anh trừng bộ ngực sữa trong bàn tay anh, lương tâm cùng dục vọng không ngừng giãy dụa. Rồi bỗng nhiên cô khẽ thở dài, xoay rời khỏi ngực anh, cánh tay của cô kẹp lấy cổ tay anh, anh không thể không cùng cô xoay người, sợ sẽ làm cô thức giấc, anh liền ôm lấy người cô. (Di Di: anh chị này ngủ thôi cũng kịch tính quá ;))

Nhưng tư thế này càng thêm làm cho anh bối rối, cô là đưa lưng về phía anh, lại dán chặt lấy người anh từ đầu đến chân. Mồ hôi trên trán chảy ra, ba giây suy nghĩ bắt đầu…Đến khi anh lấy lại tinh thần thì bàn tay anh đã tự giác xoa nắn bộ ngực của cô, tay kia thì tham lam chạm vào bên trong quần đùi của cô, anh liếm hôn chiếc cổ trắng như tuyết của cô. (Di Di: sắp có H =))

Cô đang ngủ rên rỉ ra tiếng, thân thể mềm mại ở trong lòng anh run rẩy vặn vẹo. Lửa ở đáy mắt thiêu đốt được cả đồng cỏ, cô không biết khi nào mình lại xoay người về phía anh, hay là chính anh đem cô xoay người lại? Anh không xác định được, làn môi nóng như lửa hôn lấy cái miệng nhỏ của cô, cướp đi vị ngọt trong đó, triền miên, cô thở gấp, lấy lại tinh thần tỉnh lại.

_         Hawke?

Cô môi đỏ mọng hé mở, vẻ mặt có chút mê ly.

_         Sao?

Anh chưa hoàn hồn, bàn tay vẫn trên người cô, hai mắt nóng như lửa nhìn cô, một lòng thầm nghĩ muốn chiếm lấy hết vị ngọt của cô.

_         Anh tốt nhất là đang nằm mơ.

Ninh Ninh thở gấp, hai tay để trong ngực anh, gương mặt đỏ ửng, cảnh cáo anh.

_         Tôi nói rồi, anh làm bậy, tôi sẽ liền thiến anh.

_         A!

Được rồi, có lẽ cô không ngọt ngào như thế. Cảnh cáo của cô làm cho anh tỉnh táo lại, nếu anh lúc nãy không thể xác định cô tỉnh hay chưa thì bây giờ đã có thể.  Đáng giận, cô gái này vì lại lý trí như vậy? Nhìn môi đỏ mọng ướt át của cô, ánh mắt có chút mê loạn, anh biết cô cũng muốn, nếu là anh tiếp tục, cô chắc chắn không thể kháng cự nhưng anh chưa từng có trái qua việc như thế mà không có sự tình nguyện từ đối phương. Anh muốn người đến với anh phải là cam tâm tình nguyện trao cho anh. (Di Di: đàn ông tốt ah~ :”>)

Anh nhìn cô, cô cũng nhìn anh. Anh có thể cảm giác được cô dồn dập tim đập, cũng có thể cảm giác được sự dịu dàng cẩn thận của cô, hương vị ngọt ngào mềm mại, còn có…. sự bất an trong ánh mắt yếu ớt của cô. Anh cúi người, cô khẩn trương cứng đờ, anh hôn lên trán cô một cái.

_         Xin lỗi!

Anh khẽ vuốt của cô mặt, ngóng nhìn cô lẩm bẩm nói.

_         Tôi ngủ quên!

_         Vậy bây giờ anh rời đi sao?

_         Dĩ nhiên!

Nói xong anh xoay người đứng lên, ra khỏi phòng.

_         Anh đi đâu?

Cô theo ngồi dậy, thấy anh ra cửa, không chút suy nghĩ liền thốt ra. Lời vừa ra khỏi miệng, Ninh Ninh rủa thầm một câu đáng chết, lại muốn cắn ngay cái lưỡi của mình.

_         Cô nhớ tôi sao?

Anh ở cửa dừng lại, cười cười quay đầu, vẻ mặt lưu manh. Cô xấu hổ liền lấy gối quăng vào người anh.

_         Anh mơ đi! Tôi chỉ vì muốn kêu anh thức dậy mới lên giường thôi!

_         Tôi biết.

Hawke chụp lấy cái gối, vẻ mặt nhận lệnh, tự giễu cười nói.

_         Tôi ra sô pha ngủ.

Anh vừa nói vừa xoay người, thuận tiện đóng cửa lại, sợ lại cô gái trong phòng nhìn thêm cái nữa anh sẽ không nhịn nổi. Nằm trên sô pha, nhìn chăm chăn vào tấm hình Casa Lina trên tường. Thực thê thảm, trước kia hàng tá cô gái thích anh, anh luôn trốn tránh, hiện tại anh cuối cùng lại thích một cô gái, lại chỉ có thể nhìn, không thể ăn. Không biết có được tính là báo ứng hay không? Anh nghĩ cô và anh chỉ là bạn bè. Có lẽ khi anh có thời gian rảnh sẽ về đây thăm Khấu ca thuận tiện thăm cô. Anh biết khi mình trở về, nhất định sẽ nhớ cô gái hung dữ, nhỏ mọn này cùng đôi chân thon dài. Thở dài, anh nằm trên sô pha lăn qua lộn lại, thử tìm một tư thế thoải mái nhưng cả một đêm, anh vẫn không thể không nghỉ đến hình ảnh cùng cô dây dưa trên giường lớn. Thế là, một đêm chưa ngủ, đau đớn vẫn như cũ.

(Minh: Di Di thế này thì con trai sướng hay con gái mới sướng?)

(Di Di: tội chưa? ;)) Tuần này blog Di Di toàn H hụt :”3)

Trong ngăn đá, một cái điện thoại di động đang reo. Âu Dương Ninh Ninh đóng tủ lạnh lại, mở ra, nó vẫn đang reo. Cô trừng nó, làm sao thứ này lại xuất hiện ở đây.

_         Linh linh linh linh linh —

Nó lại reo lên, Ninh Ninh thoáng chút sợ hãi, trông nó cứ như người ngoài hành tinh xuất hiện.

_         Linh linh linh linh linh —

Nó tiếp tục reo, Ninh Ninh trừng nó một cái rồi bắt máy.

_         Alo?

Đối phương im lặng một chút, rồi  mới mở miệng nói một câu tiếng Anh.

_         Hawke?

_         Anh ấy không có ở đây.

_         Cô dùng tiếng Anh trả lời.

_         Cô là ai?

Ninh Ninh nhíu mày, nhìn trần nhà, suy nghĩ một chút, mới nói.

_         Chủ cho thuê nhà.

Người trong điện thoại lại ngừng hai giây, mới nói.

_         Phiền cô khi Hawke trở về nói anh ấy gọi cho tôi.

_         Anh tên gì?

_         Lộ Khắc.

Cô viết lại trên tờ stick note dán lên tủ lạnh. Cô cầm di động cùng kem đi lại phòng khách, ngồi trên võng ăn kem, thuận tiện ghi lại lời người đó dặn, đợi anh mang bữa sáng lên. Di động lại vang, cô đi ra cửa phòng, đem nó quăng cho anh. Anh nhận di động, buông bữa sáng. Ninh Ninh ngồi trên sô pha, đem hũ kem đã ăn sạch quăng vào thùng rác, mở lấy đồ ăn sáng, một bên sai khiến nói.

_         Giúp tôi lấy tờ báo cũ, ở dưới chân bàn..

Anh một tay cầm điện thoại, khom người lấy báo đưa cho cô. Ninh Ninh cầm tờ báo để trên bàn rồi mới lấy sandwich, trứng, pate, bắt đầu ăn. Anh ấn nút nghe điện thoại, nhìn cô im lặng chăm chú nếm thử món ngon trước mắt anh chợt nheo mày,  rất nhanh tiếp tục nghe điện thoại. Cô nhịn không được trộm ngắm anh, chỉ thấy anh ngồi ở trên sô pha, đối với đồ ăn vặt trên bàn làm như không thấy vẻ mặt có chút giật mình, không biết suy nghĩ cái gì. Cô lấy ổ bánh mì, xé làm đôi có lẽ nên chừa lại cho anh một chút. Lại liếc mắt nhìn anh, anh vẫn duy trì tư thế sững sờ.

_         Này!

Cô mở miệng gọi anh.

_         Có chuyện gì?

Anh phục hồi tinh thần lại.

_         Cha anh có khỏe không?

Anh hơi hơi sửng sốt, không dự đoán được cô hỏi chuyện này. Ninh Ninh chỉ chỉ điện thoại của anh.

_         Đừng nói là cha anh bệnh tim tái phát nha!

Anh tạm dừng một chút, mới gật đầu.

_         Cho nên, anh phải trở về?

_         Ừ.

Anh nhếch mơi, tâm tình lại vô cùng trầm trọng.

_         Chừng nào về?

_         Ngày mai.

9 thoughts on “[Bảo bối may mắn] Chương 5.2

  1. ây bạn làm hết hệ liệt đi, đừng đình chỉ nha, năn nỉ á. mình ủng hộ hệ liệt này à. mặc dù ko gây cấn gì nhưng đọc cảm thấy nhẹ nhàng để thư giản. cám ơn bạn đã làm truyện

  2. Cám ơn chị Di Di và anh Minh nhìu nhìu… Chờ Em yêu anh 38-39 và Đổi thay chương 6 phần 2 của chị Di. Tuần sau fai onl blog chị thường xuyên “me” chương mới … Còn Hot girl nổi loạn nữa… Em thích nhân vật Du du đó chị à vì có nét giống e ý ^^
    Ủng hộ anh Minh vs chị Di..

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s