[Bảo bối thông minh] Chương 3.1

Editor: Di Di


Thời gian trôi qua cực nhanh, trong nháy mắt, Mạc Liên còn chưa chuẩn bị kịp tinh thần đã đến ngày mười lăm. Hôn lễ sẽ được cử hành tại trang viên nhà Lam Tư. Điều khiến Mạc Liên ngạc nhiên là dù có nhiều vấn đề xảy nhưng thật sự theo như lời Anna nói, hôn lễ trang trọng nhưng không quá xa hoa. Cô chỉ mời vài người bạn ở phòng thí nghiệm còn lại bên nhà trai. Tuy không có anh em đến nhưng tất cả nhân viên cấp cao của tập đoàn Bart đều đến đây. Nhiều người trong giới thương nhân của New York, Mạc Liên không nhớ hết mặt nhưng tiếng tăm lẫy lừng của họ thì xuất hiện ngày ngày trên báo cùng tin tức.

Khi bà nội hỏi cha Lam Tư  sao không đến, anh chỉ nói cha vì bị bệnh tim nên không thể đi trực thăng đến, sau đó nhẹ nhàng chuyển đề tài cuộc nói chuyện. Tuy rằng mùa đông chưa chấm dứt, nhưng vào mấy hôm này trời trong nắng ấm. Hơn nữa, Mạc Liên phát hiện so với lần mặc áo cưới lần trước có vẻ nhanh hơn nhưng chỉ cần cô thở mạnh, hay nói chuyện cảm giác như  sắp bị bức tung ra.

Cho dù biết rõ đây chỉ là hôn lễ giả, Mạc Liên trên tay cầm một bó hoa, bước trên con đường trải hoa giữa quan khách, bước đến Lam Tư, cảm giác vẫn rất khẩn trương. Lam Tư nhìn chăm chú vào cô, trên mặt không có gì biểu tình, vẫn lạnh như băng, cô từng bước đi đến bên anh. Từng bước, từng bước, đều làm cho cô nghi ngờ mình đã quyết định sai. Bỏ đi cái vẻ ngoài lạnh lùng, cô thật sự không biết anh đang nghĩ gì, một cảm giác xâm chiếm bóp nghẹn lấy cô, cô tự nhiên nảy ra ý định muốn bỏ chạy. (Di Di: đừng chị ơi >.< Giờ này chạy uổng lắm)

Có lẽ cô chỉ cần thuê người đóng giả là được rồi. Bước chân Mạc Liên đột nhiên chậm lại, Lam Tư ngay cả mi mắt cũng không động đậy, giống như đeo một chiếc mặt nạ bằng đá, nhìn cô, chờ đợi.

Có lẽ sẽ có biện pháp khác giải quyết vấn đề.

Mạc Liên càng đi càng chậm, chần chờ, sợ hãi.

Cô sao chỉ có thể dựa vào trí nhớ lúc nhỏ,tin tưởng người đàn ông này? Ông trời ơi, người đàn ông này chỉ suy nghĩ không đến nửa ngày đã đồng ý kết hôn, cô thật sự có thể lấy người thế sao?

Trong lòng nghi ngờ càng lúc càng lớn nhưng Mạc Liên vẫn là bức mình đi tới bên người Lam Tư, đưa tay để anh nắm. (Di Di: thế mới được chứ! Nữ chính trong mắt Di Di phải bám chặt lấy người đàn ông mình tin là có thể mang đến cho mình hạnh phúc )

Hôn lễ chính thức bắt đầu. Bên tai truyền đến tiếng nhạc êm dịu, Mạc Liên cố lắng nghe lời cha sứ nói nhưng vẫn không chú tâm được gì. Đây là hiệp ước. Cô tự  nói cho chính mình. Lam Tư là người đàn ông biết giữ lời hứa. Cô tự nói chính mình. Ta không lựa chọn có khác, bà nội sinh bệnh, cô cần một người mang đến sự an toàn. Cô tự nói chính mình. Hôn nhân này chỉ có tác dụng trong một năm, không phải là thật. Cô cố gắng thuyết phục chính mình.

Nhưng khi cô giật mình phát hiện cha sứ hình như đang hỏi cô có đồng ý lấy anh không? Cô cảm thấy tứ chi lạnh như băng, cổ họng co rút nhanh, hoàn toàn không thể nói ra câu đơn giản kia. Sự thật là, cho dù cô đối với bà nội, đối với luật sư, đối với Lam Tư đều nói như thế nhưng bản thân cô lại không xác định được. Giống như phát hiện ra sự lo lắng của Mạc Liên, Lam Tư nắm chặt tay cô. Tuy rằng cách cái bao tay, cô vẫn có thể cảm giác sự ấm áp của bàn tay anh.

_         Mạc Liên tiểu thư?

_         Tôi…… Tôi đồng ý……

Lời nói  run run xuyên qua làn môi đỏ mọng, sau đó tản ra trong không khí. Cho dù có người đối lời nói của cô nghi ngờ nhưng cũng không có ai dám kháng nghị. Cha sứ quay sang hỏi Lam Tư, anh trả lời ngắn gọn mà kiên định. Dưới sự chứng kiến của mọi người, Lam Tư cúi đầu hôn cô. Hai mắt anh không còn lạnh như băng, lời nói cũng mang theo sự ấm áp, bàn tay anh cũng thế. Anh cuối cùng cũng rời làn môi của cô, cô mở mắt ra, thấy hai gò má mình tự dưng ửng đỏ. Trái tim ở ngực cũng nhảy loạn lên. Tiếp theo, cô chỉ cảm thấy trước mắt một mảng màu đen, thế giới trong vài giây ngắn ngủi bị anh che lấp hết, cô nháy mắt bị anh kéo vào lòng.

_         Em có khỏe không?

Mạc Liên dựa vào Lam Tư, thở hổn hển một hơi, mới phát hiện cô mới vừa rồi thiếu chút nữa ngất xỉu đi.

_         Còn được…

Cô ngẩng đầu, mỉm cười yếu ớt.

_         Áo cưới quá chật….

Lam Tư lúc này mới phát hiện, mặt cô bị phấn che phủ, môi đỏ hồng cũng đều do son môi, kì thực sắc mặt cô đang trắng bệt như tờ giấy, giữa trán lại chảy ra mồ hôi lạnh.

_         Thật có lỗi……

Cô áy náy mở miệng, muốn đứng thẳng người lên

_         Tôi nghĩ mọi người hẳn là không có phát…

Cô nói chưa xong, anh đã nhanh tay bế thốc cô lên.

_         Lam Tư!

Cô có chút kinh hoảng. Dưới khán đài quan khách bắt đầu xì xầm nhỏ nhưng Lam Tư tựa hồ không có chú ý tới, ôm lấy cô bước qua thảm đỏ. Mọi người đang cười, cô xấu hổ đến vẻ mặt đỏ bừng nhưng cũng không dám chống cự, chỉ có thể để cho anh ôm mình đi qua sân nhà, trở lại căn phòng ấm áp.

_         Anh có thể cho tôi xuống, tôi thấy tốt hơn rồi.

Tiến vào trong phòng, Mạc Liên liền vội vàng mở miệng, nhưng Lam Tư nhưng không có chút ý định dừng lại, ngược lại ôm cô tiếp tục đi vào phòng, lên cầu thang.

_         Lam Tư, tôi thật sự không có việc gì.

Cô đỏ mặt nhắc lại.

_         Anh có thể cho tôi xuống.

_         Tôi không cho như vậy.

Lam Tư mặt không đỏ ôm cô đi hết cầu thang, thẳng một đường đi đến phòng ngủ, đem cô đặt lên chiếc giường rộng rãi. Cô còn chưa kịp phản ứng anh đã lật người cô lại, kéo dây kéo, áo cưới tuột xuống thắt lưng.

_         Anh làm gì vậy?

Cô chưa bao giờ biết đàn ông có thể cởi quần áo phụ nữ với tốc độ nhanh như thế. Cô không khỏi kinh hoảng giãy dụa đứng dậy, lại bị anh dùng một tay ép lại xuống giường.

_         Đừng nhúc nhích!

Lam Tư nói, một mặt cởi lấy áo ngực của cô. Trời ạ, cô lấy phải một tên biến thái sao? Cô làm sao có thể ngốc như vậy? Cô đem chính mình giao cho một tên biến thái sao? Cô giống như búp bê vải bị ép trên giường lớn, hoảng sợ không thể hô hấp.

_         Buông ra!

Cô vặn vẹo thân thể. Lúc này đây áp lực phía sau chợt giảm, cô vội vã xoay người lại. Vừa mới lật qua một chút, nội y của cô liền rơi xuống, cô giật mình chặn lại mới phát hiện dây áo bị anh cởi ra.

_         Anh! Anh! Anh! Làm cái gì?

Cô lắp bắp nhanh chóng bò sang phía bên kia giường, sau đó rất nhanh bò xuống giường, lại thiếu chút nữa bị chính áo cưới mình làm té, cô đành phải buông một tay xuống nắm lấy áo cưới đã bị cởi tới thắt lưng, một bên cảnh giác nhìn người đang ông phía bên kia giường.

_         Sợ em vì áo quá chật không thể hô hấp mà chết.

Cô trợn mắt há hốc mồm nhìn anh, nhất thời á khẩu không trả lời được. Lam Tư cởi bao tay, thản nhiên mở miệng,

_         Em tốt nhất là ngồi xuống, coi bộ dạng như muốn ngất xỉu.

Anh nói đúng, cô có thể nhìn thấy choáng váng trước đầu. Vô luận anh không phải là có ý đồ xấu với cô nhưng đối với tình cảnh này của cô. Ông trời ơi, người đàn ông này mới vừa cởi quần áo cô, thậm chí còn đeo bao tay, cô tin chắc khi không có bao tay động tác của anh nhất định còn nhanh hơn. (Di Di: suy nghĩ kiểu gì thế này )

Cô e dè ngồi xuống. Nhưng cô mới ngồi xuống, anh đã đi tới bên, người cô lập tức đứng lên.

_         Uống chút đi!

Mạc Liên nhìn ly trà tuyệt đẹp trong tay anh. Cô lấy tay ôm chặt lấy áo ngực, hai mắt đăm đăm nhìn cái ly kia.

_         Đây là cái gì?

_         Trà.

Ly trà thoảng làn khói nóng nhè nhẹ, mùi trà dâng lên quả thật mê người. Dù sao cô đã lấy anh, cho dù anh bỏ thuốc khiến cô hôn mê, cũng không cần làm lúc này. Đặc biệt nếu Lam Tư thật sự là biến thái, muốn làm gì với cô, chắc canh đã trực tiếp đem cô nuốt sống đâu cần đến những thứ này.

_         Yên tâm, trà không có thuốc mê. (Di Di: anh thật hiểu ý chị =))

Mạc Liên giật mình ngước đầu lên, chỉ thấy trong mắt anh lóe một tia trêu tức, cô bỗng nhiên đỏ mặt

_         Tôi…… Tôi không……

Anh trong mắt ý cười sâu sắc.

_         Nếu anh nói rõ cho tôi biết thì tôi đâu có hiểu lầm.

Cô thẹn quá thành giận.

_         Tôi còn đủ thời gian nói thì em đã chết vì ngộp thở rồi.

_         Tôi — quên đi!

Cô im lặng, nhanh chóng cầm ly trà nóng, vẻ mặt đỏ bừng cúi đầu uống trà.

_         Em ở phòng bên cạnh, Anna đã đem hành lý huyển đến đây, nếu em thấy đỡ hơn rồi thì đến phòng thay quần áo đi!

Điện thoại của Lam Tư vang lên. Mạc Liên có chút ngạc nhiên nhìn anh lấy di động từ trong túi áo, vừa trả lời, vừa tháo nơ trên cổ ra, sau đó đi đến cửa sổ nghe điện thoại, cô có thể nghe được anh nói tiếng Pháp. Cô không thể tin được này người đàn ông ngay cả ở hôn lễ cũng không tắt điện thoại, lại cảm thấy chính mình sao có thể ngốc như thế, cô nên sớm dự đoán được anh không có khả năng bỏ công việc. Cúi đầu nhìn ly trà trong tay, cô cười khổ. Một làn gió lạnh theo cửa sổ thổi vào, cô rùng mình một cái, mới nhận thấy quần áo chính mình không chỉnh tề, vội vàng buông ly trà, thừa dịp anh còn nói chuyện, tay cầm chặt áo ngực, chật vật vội vàng chạy qua phòng kế bên cô. Cô đi vào phòng thay quần áo, tay lại muốn khóa cửa. Nhưng cô lại cảm thấy mình giống như lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, cô trở lại trừng mắt nhìn khóa cửa, lại đem nó mở ra. Nhưng mới mở khóa, bất an lại nổi lên. Vì thế, cô cứ khóa cửa, lại nhịn không được mở khóa, sau đó lại khóa cửa, lại mở cửa. (Di Di: cuối cùng là chị có cho anh vào hay không? ^^)

_         Ông trời ơi, cô rốt cuộc đang làm cái gì?

Đem cửa khóa lại nhưng này phòng của Lam Tư, anh muốn tiến vào, còn sợ không có chìa khóa sao? Thật là. Đồng hồ trên tường vang lên, Mạc Liên phát hiện ra đã năm giờ. Nha, đáng chết, cô còn phải đi xuống tiếp khách. Cô buông nắm cửa chạy vào phòng thay quần áo, cô tưởng mình còn phải tìm đồ, lại phát hiện có người đã sớm chuẩn bị cho cô lễ phục. Cô nhẹ nhàng thở ra, vội vàng cởi áo cưới trên người cùng nội y, nhưng vừa cời đến một nửa, vấn đề đã tới, tại sao áo cưới lại buộc nhiều dây thế này? Nói thực ra, cô thực tế không có kinh nghiệm mặc qua những loại quần áo này. Cô thật đúng là không biết loại dây buộc này có màu trắng, cô vẫn nghĩ chúng nó đều là màu đen hoặc màu đỏ, hơn nữa chỉ có người mẫu của Victoria’s Secret mới có thể mặc những nội y gợi cảm, nóng bỏng này. Cho nên, kỳ thật cô muốn mặc phải có người giúp đỡ, đương nhiên, cô căn bản không biết mở ra thế nào. Trời ơi dây này tháo thế nào? Cô ở trước gương to, không còn cách  nào khác đành phải tuột bỏ ra luôn.

_         Cốc! Cốc! Côc!

_         Em có khỏe không?

Mạc Liên vội quay đầu lại, trừng mắt nhìn cửa. Ông trời ơi, cuối cùng cô có khóa cửa không? Cô hoàn toàn nghĩ không ra cuối cùng rốt cuộc khóa không. Mắt đã thấy cửa chuyển động, cô mới phát hiện ra — trời ạ, cô không khóa!

Cắt ngay đây mới HOT =))

6 thoughts on “[Bảo bối thông minh] Chương 3.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s