[Bảo bối thông minh] Chương 2.1

Editor: Di Di

Mùa đông, thế giới bị tuyết trắng bao trùm. Sáng sớm chủ nhật, Lam Tư cho xe tới đón Mạc Liên, lại thấy anh, rung động trong lòng lại càng sâu chút. Lam Tư vẫn lạnh lùng như cũ, cô thẳng lưng, bước vào xe. Ngồi dãy ghế phía sau, cách một tầng cách âm thủy tinh, cô nhẹ nhàng thở ra, lát nói chuyện người khác sẽ không nghe thấy. Ngoài cửa sổ cảnh vật chạy lướt qua, cô không yên bất an ngồi ở ghế trên, bên cạnh là người đàn ông không lâu nữa sẽ là chồng cô, chỉ cảm thấy xa lạ. Mấy ngày nay, cô thật sự lo lắng. Tuy rằng cô muốn tin rằng mình đã quyết định không sai nhưng cũng rất khó thuyết phục bản thân mình.

_         Tôi nghĩ cô đã nói với bà nội?

Tiếng nói của Lam Tư trong xe yên lặng vang lên, Mạc Liên hoảng sợ, có chút mờ mịt.

_         Đúng vậy.

Cô nhìn chăm chú vào anh, cố gắng trấn định nói.

_         Tôi nói hôm nay tôi sẽ dẫn bạn trai sắp kết hôn ra mắt bà.

_         Cô có nói chúng tôi thật sự yêu thương nhau không?

_         Có.

Mạc Liên quay đầu nhìn cảnh vật

_         Tôi nói với bà, anh đã đầu tư cho nghiên cứu của tôi, hai tôi lần đầu gặp đã yêu, sau khi hội nghị kết thúc, chúng tôi đã hẹn hò… Đợi chút, còn có một số chi tiết.

Lam Tư nhìn gương mặt trắng nõn của cô.

_         Chi tiết gì?

_         Anh bao nhiêu tuổi, nhà ở đâu, tính tình như thế nào?

_         Cô trả lời ra sao?

Lam Tư tò mò trinh thám điều tra biết cái gì về anh.

_         Anh năm nay ba mươi sáu tuổi, ở New York, mẹ mất, cha vẫn khoẻ mạnh, rất thích làm việc, cá tính khiến người khác rất áp lực

Trong xe bỗng nhiên lâm vào một trận trầm mặc, sau đó cô mới phát hiện chính mình nói cái gì, bất giác cứng đờ, chỉ nghe anh đã mở miệng.

_         Cá tính khiến người khác rất áp lực? Đây là những gì thám tử cho cô biết?

Cô cố lấy dũng khí trở lại đối mặt anh. Nhưng này người đàn ông đối với lời cô nói tựa hồ không tức giận, trên mặt anh không có biểu tình gì, trong đôi mắt màu xám chỉ có tò mò.

_         Không phải, là tôi xem kết luận của báo cáo.

_         Vì sao?

Biết anh muốn nghe là lời nói thật, cô thở sâu, trả lời.

_         Anh đối với người đắc tội với mình tuyệt đối không cho cơ hội lần thứ hai, nhưng anh cũng không xử lí ngay mà chờ đợi lựa chọn thời cơ tốt nhất, cho đối phương một phát chí mệnh. (Di Di: khủng khiếp >.< ít ác thấy ghê lun)

Trả lời của cô khiến anh nhíu mày.

_         Cô thích ăn cái gì?

Mạc Liên ngây người ngẩn ngơ, có chút ngây ngốc nhìn anh.

_         Nếu chúng tôi muốn kết hôn, tôi nghĩ bà nội cô hẳn sẽ cho rằng tôi biết về cô rất rõ.

_         Tôi không có kén ăn, chỉ cần là món không lỳ quái tôi nhất định đều ăn được.

_         Rất kỳ quái? Như là cái gì?

_         Sâu. Tôi không ăn sâu.

Cô tức giận thanh minh,

_         Tôi biết rất nhiều người nghĩ đến người Trung Quốc cái gì cũng ăn được. Nhưng anh cứ tin tưởng tôi, tôi thật sự đối với đồ ăn kì quái, đặc biệt là sâu, không có hứng thú.

Cô thanh minh, thật đúng là làm cho anh nhịn không được mở miệng hỏi một câu.

_         Có người từng hiểu lầm quá cô thích ăn sâu?

Cô nhỏ giọng nói.

_         Bạn trai đầu tiên của tôi, anh xem tiết mục tivi, có ấn tượng lệch lạc đối người Trung Quốc. Có một lần đi hẹn hò, anh dẫn tôi đi ăn đại tiệc sâu bọ, tôi sợ đến mức chạy thẳng ra đường.

Anh nhíu mày, bạn trai đầu tiên của cô. Rồi tiếp tục hỏi.

_         Cô thích làm gì?

_         Lên mạng.

Mạc Liên có chút không được tự nhiên, nhưng vẫn thành thực trả lời. Cô liếc mắt nhìn anh, trên mặt anh vẫn là không có gì biểu tình.

_         Còn anh thích gì?

_         Làm việc.

Mạc Liên có chút há hốc mồm, nhưng thần sắc anh lại tự nhiên, cô hiểu được anh bị nghiện làm việc.

_         Trừ bỏ làm việc, anh không có hứng thú khác sao? Như là thể thao, chơi cờ, sưu tập tem, tranh…

Lam Tư trầm mặc một hồi lâu, làm như ở tự hỏi, sau đó mới nói.

_         Lúc đi học tôi có đánh quyền anh, sau khi tốt nghiệp không chơi, chỉ ngẫu nhiên luyện luyện thể hình.

_         Cho nên anh chỉ mặc quần áo may thủ công, ăn món ngon do đầu bếp riêng làm, lấy thị trường chứng khoán làm thú vui, chơi quyền anh để luyện thể hình?

_         Không sai biệt lắm.

Anh nhìn phía trước, bình thản ung dung hỏi lại

_         Cô đem phòng thí nghiệm làm nhà, một ngày làm việc hai mươi mấy giờ, ăn uống tùy tiện, nhưng là tuyệt đối không ăn sâu, thích lên mạng mua này nọ?

Cô hạ mắt, đột nhiên mở miệng hỏi một câu.

_         Tôi thích màu gì?

_         Màu hồng.

_         Vậy còn anh?

_         Không thích màu nào đặc biệt.

Sự hiểu biết của anh về cô so với hiểu biết của cô về anh hình như nhiều hơn. Trừ bỏ là cái nghiện làm việc, thật lâu trước kia có đánh quyền anh, cô đối với sở thích cá nhân của anh đều không biết gì cả. Anh im lặng không nói gì thêm, bởi vì đã đến bệnh viện Lái xe nhanh chóng mở cửa xe, cô xuống xe, Lam Tư bên cạnh, tay nhẹ nhàng choàng qua thắt lưng của Mạc Liên. Cô hơi hơi cứng đờ, vừa đến bệnh viện, cô tựa hồ lại khẩn trương lên. Thấy cô cứng ngắc giống như cột cờ.

_         Thoải mái nào! Nếu không người khác sẽ cho là tôi đang bắt cóc cô.

Lam Tư nhẹ nói bên tôii cô, cảm giác được hơi thở ấm áp, cô thiếu chút nữa ngất đi, may mắn kiềm lại được.

_         Chuẩn bị xong chứ?

Chuẩn bị xong chứ? Kiếp sau đi. Mạc Liên nuốt nuốt nước miếng, bức chính mình gật đầu, sau đó đi về phía trước. Anh cùng cô đi qua đại sảnh bệnh viện, đi thang máy lên lầu. Rốt cục Mạc Liên cùng Lam Tư  đã đi đến cửa phòng bệnh, anh xoay qua gương mặt đang lo lắng của cô, một tay ôm lấy cô kéo sát lại.

_         Nhìn tôi.

Lam Tư bắt của cô cằm, hỏi.

_         Cô biết tôi là ai sao?

_         Lam Tư…… Lam Tư · Bart……

_         Đúng vậy, tôi là Lam Tư · Bart. Cô gả cho Lam Tư · Bart, tôi đồng ý, tôi nhất định làm được, điều cô cần làm chính là tin tưởng tôi.

Đôi mắt màu xám lộ ra vẻ vô cùng kiêu ngạo cùng tự tin, Lam Tư  gằn từng tiếng đều mang theo cường ngạnh lực đạo. Tin tưởng tôi. Cô không có khác lựa chọn. Cô nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, sau đó mở mắt ra, nhìn người đàn ông lạnh lùng kiêu ngạo trước mắt này.

_         Tôi tin  anh.

Trước sự không ngờ đến của cô, Lam Tư mỉm cười.

_         Tốt lắm.

Anh nói, sau đó nắm chặt tay cô, đẩy cửa mà vào. Tay anh ấm áp mà rắn chắc, vững vàng bao lấy tay của cô, làm cho cô tự nhiên an tâm. Bà nội Mạc tiến sĩ là một bà lão vóc dáng thấp bé, tóc bạc trắng. Mạc Liên dùng tiếng Trung cùng bà nói chuyện, sau đó dùng tiếng Anh giới thiệu anh. Bà mỉm cười, vươn tay ra, Lam Tư thấy thế đi đến bên giường, ở ghế trên ngồi xuống.

_         Bart tiên sinh, thật có lỗi khi gặp cậu ở đây. Bắt cậu đến bệnh viện đến thực ngượng ngùng, vì thầy thuốc không cho phép tôi xuất viện, tôi lại quá mức tò mò với người đàn ông cùng cháu tôi kết hôn, cho nên mới bảo cô dẫn cậu đến bệnh viện. Xin cậu đừng giận.

_         Sẽ không.

Lam Tư mỉm cười.

_         Tôi định đến nhà chào nhưng Mạc Liên sợ bà đối với hôn sự có phần nghi ngờ nên đến đây để gặp mặt.

Anh có thể cảm giác được Mạc Liên ngồi ở bên giường cứng đờ, anh cầm tôiy cô, muốn cô yên tâm.

_         Cái gì nghi ngờ?

Trên giường bệnh, bà nội tò mò mở miệng.

_         Thực tế, tôi với cô quen nhau chưa đầy một tháng. Nhưng khi thấy cô lần đầu tiên, tôi liền xác định cô là người tôi cần. Qua mỗi một ngày, ý định này càng thêm khắc rõ. Tôi đến, là muốn xin bà cho phép cháu gái gả cho tôi. (Di Di: nói dối kinh thật = =)

Anh nói cô là người anh cần, anh không có nói dối, anh chính là làm cho người nghe tự cho là đúng. Mạc Liên nhẹ thở ra, một cỗ chua xót dâng lên. Trần Ngọc Lan nhìn người đàn ông anh tuấn, anh thoạt nhìn cũng rất thật lòng. Bà biết anh bối cảnh hùng hậu, cháu gái cũng đã nói qua nhưng bà cũng muốn hỏi rõ một điều.

_         Cậu thích cháu gái tôi ở điểm nào?

_         Dũng cảm.

Anh không chút do dự mở miệng trả lời

_         Tôi thích sự dũng cảm của cô, tôi hy vọng tôi đứa nhỏ tương lai có thể giống cô, cho dù bị yếu thế, cho dù bị người khác nghi ngờ, cũng có thể kiên định tin tưởng chính mình.

_         Cậu yêu nó sao?

Mạc Liên nghe vậy, lại hoảng, hơn nữa xấu hổ vạn phần, lại không thể nói thêm cái gì. Lam Tư trầm mặc, cô cảm thấy không khí buồn lại trầm xuống, cô hoàn toàn không dám nhìn anh, cả người cứng ngắc như tượng đá, thời gian giống như ngừng lại, bất động.

_         Tôi thích cô, nhưng nếu là tôi với bà là tôi đã yêu cô, thì là đang nói dối. (Di Di: éc trả lời kiểu gì thế này @.@ nghe giống bài hát Trái tim không ngủ yên quá)

Mạc Liên hoàn toàn không thể hô hấp nhưng tiếp theo mấy giây, bà nội lại nở nụ cười.

_         Cậu rất thành tâm.

_         Tôi nghĩ đó nếu miễn cưỡng cũng xem như ưu điểm.

Anh trên mặt không có biểu tình gì, bà nội lại lại nở nụ cười, sau đó khụ lên. Mạc Liên vội lấy nước cho bà nội, Ngọc Lan uống mấy ngụm nước, mới dựa đầu vào gối, nhìn vẻ mặt tái nhợt cháu gái cùng người đàn ông thành thực kia, sau đó mỉm cười.

_         Các cháu tính khi nào thì kết hôn?

Bà nội là đồng ý rồi? Mạc Liên nhẹ nhàng thở ra, nghe thấy anh nói.

_         Ngày mười lăm.

_         Tháng sau?

_         Tháng này.

_         Nhanh vậy sao?

Bà nhìn cháu gái bật thốt lên

_         Mười lăm tháng này, không phải chỉ còn hai cái tuần lễ?

_         Cháu cùng Lam Tư, không muốn quá phô trương.

Lần này, cô vội trả lời, sợ anh còn nói nữa sẽ làm trái tim của cô ngừng đập ngay tức khắc.

_         Cháu cũng thật là, kết hôn là đại sự của đời người, cho dù không phô trương cũng phải tổ chức đàng hoàng. Đừng nói cho tôi biết cháu ngay cả áo cưới cũng không tính chụp?

_         Nhưng, bà đang…

_         Bà chỉ bệnh, chưa có chết.

Bà gần như hét lên

_         Đúng rồi, điện thoại của bà đâu? Chỉ còn không đến hai tuần lễ, muốn chọn áo cưới, muốn chụp ảnh, còn muốn in thiệp cưới, viết thiệp cưới, mau mau mau, đi giúp tôi làm xuất viện

_         Xuất viện? Không !

Mạc Liên sắc mặt tái nhợt phản đối, tôiy phải lại bị một bàn tay to ấm áp cầm, cô hoảng sợ, âm cuối vừa dứt, quay đầu chỉ thấy anh nhìn chăm chú vào cô, sau đó đã mở miệng.

_         Tôi có thể sắp xếp.

_         Nhưng lỡ có chuyện gì?

_         Tin tưởng tôi.

_         Nhưng….

Cô lại kháng nghị, anh tự tin nhìn, cô trầm mặc, sau một lúc lâu, mới gật gật đầu. Lam Tư thấy thế, nhìn bà nội đang cực kì hứng thú trên giường bệnh.

_         Chuyện xuất viện, tôi có thể an bày, nhưng tất cả phải theo sự  chỉ định của bác sĩ.

_         Đương nhiên.

Ngọc Lan gật đầu, đối này người đàn ông ấn tượng rất tốt.

Di Di: chương sau đi thử đồ cưới nhiều chuyện thú vị lắm

6 thoughts on “[Bảo bối thông minh] Chương 2.1

  1. Rất cảm ơn bạn đã dịch truyện. Mình hy vọng bạn có thể cân nhắc sửa một số chỗ để cho bản dịch được chính xác và uyển chuyển hơn: Thứ nhất là trong tiếng Việt phân biệt rất rõ “chúng tôi” và “chúng ta”, chúng tôi là không bao gồm người nghe còn chúng ta thì bao gồm cả người nghe. Các trường hợp dùng chúng ta như ở trên đều bị bạn dùng chung là chúng tôi làm sai lệch về mặt nghĩa của từ. Thứ 2 là các đại từ nhân xưng ngôi thứ 3 tiếng Việt hay dùng là anh ấy, anh ta, cô ấy, cô ta… bạn đừng dùng là anh hay cô không dễ làm người đọc hiểu nhầm là để chỉ 2 người đối thoại trực tiếp. Thứ 3 là mình hơi thắc mắc về đoạn Lam Tư đến gặp bà của Mạc Liên, không hiểu do ý đồ của tác giả hay do bạn dịch xuôi mà mình thấy đến cầu hôn cháu gái người ta mà lại cứng nhắc quá à, cứ tôi với tôi, lại còn rất không lễ phép nữa :|:|:| Hy vọng bạn có thể xem lại mấy điều này🙂

    • Những chương này edit lúc đầu nên còn bị lỗi. Tụi mình sẽ chỉnh lại trong thời gian sớm nhất.
      Còn về phần “tôi” của Lam Tư thì theo Di Di anh ấy rất là cao ngạo, thông cảm người ta là con của Bart gia đồng thời là tổng tài tương lại của tập đoàn nên phần đó là khó tránh. Vì thế mình muốn giữ cái “kiêu ngạo” lúc đầu đó để làm rõ tính cách anh hơn ^^
      Thanks những lời nhận xét chân thành của bạn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s