[Bảo bối may mắn] Chương 1.3

Editor: Minh

Nghe được tiếng đập cửa, ngồi ở máy tính tiền công tác, Âu Dương Ninh Ninh quay đầu lại liền thấy anh chàng tóc vàng đứng ở ngoài cửa phòng ngủ, không khỏi nhíu mày.

_         Cửa không khóa…

Anh dày mặt mỉm cười. (Di Di: tự biết mặt mình dày =))

_         Cho nên tôi tự vào.

Vô nghĩa, cửa bị anh đá văng làm gì mà khóa được nữa. Cô nheo mắt nhìn anh, rồi mới phát hiện trên tay anh đang cầm một dĩa, mùi thơm như là đồ ăn.

_         Đó là cái gì?

_         Mỳ Ý.

Anh bước tới, cho cô xem. Nhìn dĩa đồ ăn lộn xộn vàng nhạt trên tay anh, cô nhịn không được lặp lại lời anh

_         Mỳ Ý?

_         Đúng, mỳ Ý!

Anh đem để bên bàn máy tính của cô.

_         Vừa nướng xong.

Nói thật, cô không dự đoán được anh thật sự làm ra… mỳ Ý. Tuy rằng thoạt nhìn thật sự không quá giống, bất quá ngửi mùi cũng có năm phần giống. Liếc mắt một cái, Ninh Ninh buông bút, cầm dĩa thức ăn trên bàn. Đúng là mỳ sợi, nó thoạt nhìn có điểm giống, nghe mùi càng giống, lại có thêm mùi bơ. Cô thật sự rất đói bụng, không ăn gì từ buổi chiều ngày hôm qua, cô nghĩ gần mười hai giờ chưa có gì trong bụng. Thoáng chần chờ một chút, cô nĩa lấy mỳ Ý, đưa vào miệng.

_         Thế nào?

Anh chờ mong hỏi. Ninh Ninh ăn vài nĩa, chậm rãi đem mỳ sợi nuốt vào bụng, mặt không chút thay đổi nhìn anh, mở miệng nói

_         Khó ăn.

_         Sao?

Anh ngây ngốc nhìn cô tiếp tục ăn, không khỏi vẻ mặt mờ mịt.

_         Thật sao?

_         Đúng, rất khó ăn.

Cô lạnh lùng lặp lại, vẫn đem mỳ sợi đưa vào miệng.

_         Kia……cô vì sao còn vẫn ăn?

Hawke thật sự không hiểu lắm.

_        Anh ăn thử không?

_         Ách!

Ninh Ninh lấy một nĩa mỳ đưa đến trước mặt Hawke.

_         Nha!

Hawke nhìn mỳ sợi đưa đến trước mắt, lại nhìn cô gái không chút biểu tình rồi mới hé miệng, ăn mỳ sợi — Trong nháy mắt, anh thiếu chút nữa tất cả mỳ sợi phun ra.

_         Oh my God!

Anh trừng cô, đại khái nhịn ba giây, cuối cùng vẫn là nhịn được chạy vào nhà vệ sinh đem cái thứ mềm không ra mềm cứng không ra cứng, hương vị ghê tởm, kỳ quái cấp tốc phun ra. (Di Di: diễn tả ghê thiệt O.o, xem muốn ói theo)

_         Anh thật sự không phải là đầu bếp.

Cô đứng ở cửa phòng tắm, dùng tay phải cầm nĩa, tay trái tuy rằng bị bó bột, cổ tay vẫn còn có thể cầm dĩa thức ăn, vừa ăn vừa phê bình.

_         Mỳ sợi có chút cứng như sợi dây thun, có chút mềm mại như phao cứu sinh, bơ bỏ quá nhiều, muối cũng thêm nhiều lắm, còn có, thịt hun khói nướng quá cháy…

Anh quay đầu, thấy cô vẫn còn  ăn, không khỏi ngạc nhiên mở miệng:

_         Cô sao vẫn còn ăn?

_         Tôi rất đói bụng.

Cô tựa vào khung cửa, mặt không chút thay đổi nói. Hawke nghe vậy cũng ngậm miệng, nửa ngày nói không ra lời.

_         Ăn xong rồi.

Cô mắt cũng không chớp nói, đem dĩa trả lại cho anh, rồi mới xoay người trở lại máy tính tiền ngồi xuống, cũng không quay đầu

_         Đi ra ngoài nhớ đóng cửa.

_         Cửa hỏng rồi.

Nhìn dĩa mỳ trống không trên tay, anh không biết nên nói cái gì, chỉ có thể mờ mịt mở miệng nhắc nhở cô.

_         Tôi biết nó hỏng rồi, tôi không muốn anhi khóa cửa, chỉ cần đóng lại là tốt rồi.

Cô cầm lấy bút vẽ bản đồ, một lần nữa mở hồ sơ, tiếp tục làm công việc còn dang dở. Có chút mê hoặc ngồi nhìn máy tính tiền, lại liếc anh một cái rồi lại chuyên nhìn vào máy tính. Hawke hơn nữa ngày đều không thể phản ứng, chỉ có thể đứng ngây ngốc. Không biết qua bao lâu, anh mới hồi phục tinh thần, vẻ mặt buồn bực bưng dĩa xuống dưới lầu.

_         Cô lại làm cái gì đấy?

Dụi mắt, Âu Dương Ninh Ninh còn buồn ngủ đứng ở cạnh cửa, vẻ mặt khó chịu. Cô vừa mới ngủ được hai tiếng, đã bị âm thanh ồn ào đánh thức, khiến cho cô đầu một trận đau, căm tức đi ra muốn nhìn tên vương bát đản nào tạo ra âm thanh như thế, ai ngờ lại là tên vương bát đản này.

_         Cửa sổ của cô hư rồi.

_         Tôi biết chúng nó hư rồi!

Cô đen mặt, lạnh giọng nói.

_         Tôi là hỏi anh lại đây làm cái gì?

_         Như vậy không tốt lắm.

Hawke khoái trá mỉm cười, chỉ chỉ công nhân phía sau đang sửa cửa,

_         Tôi nghĩ nếu cửa sổ là do tôi plàm hư, nên tìm người đến sửa nó.

Cô hí mắt cắn răng nói

_         Anhcó thể chờ thêm một chút không? Đúng ngay lúc tôi đang ngủ.

_         Đã đến giữa trưa, tôi đến đánh thức cô.

Anh chỉ chỉ bàn ăn vừa mới dọn lên ở phòng khách.

_         Tôi giúp cô đưa cơm trưa đến.

_         Tôi bây giờ không đói, có thể nhịn. Hơn là chịu ăn thêm đồ ăn của anhnấu lần nữa.

Cô lãnh mặt, hướng đến công nhân đang sửa cửa.

_         Còn bao lâu?

_         Cửa sổ đã đổi tốt lắm, còn cửa chính thôi.

Công nhân thấy sắc mặt cô không tốt, vội vàng trả lời. Ninh Ninh nghe vậy, mặt vẫn là rất lạnh, không nói thêm nữa, xoay người đi vào phòng.

_         Làm xong rồi về đi, nhớ khóa cửa. Chìa khóa đưa cho chủ tiệm cà phê dưới lầu, buổi tối tôi sẽ xuống lấy.

Cô gái này thật sự là không chừa chút mặt mũi nào cho anh.

_         Kia không phải tôi nấu.

Thấy cô phải về phòng, Hawke liền ngăn cô lại, miễng cưỡng cười nói.

_         Là Khấu ca làm cho.

_         Khấu ca làm cho?

Ninh Ninh dừng lại, nhìn bàn thức ăn, thức ăn được bao bằng giấy bạc.

_         Đó là cái gì?

_         Thịt dê nướng tỏi kiểu Hy Lạp.

Hawke đi qua, mở ra, một cỗ nồng đậm mùi thịt nướng xông vào mũi. Ninh Ninh đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, chỉ cảm thấy nước bọt không ngừng tiết ra. Rau xà lách, ốc đồng nướng, bánh mì hương tỏi, nấm nùng canh chiên bơ, thịt dê nướng tỏi kiểu Hy Lạp, bánh ngọt hạt dẻ, còn có một chai rượu 85 năm, cô giương mắt nhìn anh. Hawke cười cười.

_         Xem như bù lại dĩa mỳ Ý tối hôm qua.

_         Anh à, cửa xong rồi.

_         Công nhân  đem cái chìa khóa giao cho Hawke.

_         Cám ơn.

Hawke mỉm cười, tiễn công nhân ra cửa, trở lại chỉ thấy Ninh Ninh đã muốn cầm lấy dĩa ăn salad. Anh ở một bên ngồi xuống, rót rượu.

_         Tôi không uống rượu.

Ninh Ninh đưa một miếng vào miệng. Hawke trong lòng thầm than một tiếng, trên mặt vẫn tươi cười tao nhã, buông chai rượu

_         Đổi hồng trà hoặc cà phê không?

Ninh Ninh nhìn anh liếc mắt một cái, ăn salad, trả lời.

_         Không cần, tôi uống nước là tốt rồi.

_         Ăn ngon không?

Xem cô ăn rất ngon, anh nhịn không được mở miệng hỏi.

_         Rất ngon.

Cô nói ngắn gọn, lấy bánh mì tỏi, chấm vào nùng canh đưa vào miệng, nhịn không được lại ngắm anh liếc mắt một cái, bồi thêm một câu.

_         Các anh thật sự là anh em sao?

Cô sao lại thành thực thế chứ. Hawke cười khổ, ăn phần salad của mình.

_         Cứ cho là vậy đi!

_         Có ý gì?

Ninh Ninh nhíu mày xem anh, anh em chính là anh em, không phải sẽ không là, cái gì mà cứ cho vậy đi.

_         Khấu ca là con của cha tôi, bất quá chúng tôi đều là con trong giá thú, cho nên trên danh nghĩa, xem như anh em đi.

Cô dừng lại ăn cái gì động tác, trừng anh, nhất thời nghe không hiểu anh đang nói gì. Hawke nghiêng ly rượu, đưa trước ngọn đèn quan sát, rồi mới nhẹ nhàng lắc lắc, ngửi lấy mùi rượu, nhấp môi một cái, đem rượu giữ trong miệng, rồi mới nhíu mày, chậm rãi làm cho rượu từ từ chảy vào yết hầu, ra dáng thật vừa lòng. Anh liên tiếp làm động tác làm cho Âu Dương Ninh Ninh suýt chút choáng váng. Người này thật kì quái.

_         Ưm… ưm!

Ho nhẹ một tiếng, Ninh Ninh kéo hoàn hồn trí, nhíu mày hỏi.

_         Anh vừa nói cái gì? Các anh là con trong giá thú, cũng cha ngươi sinh?

_         Ừ!

Anh lười biếng trả lời, nhìn chất lỏng màu đỏ sóng sánh trong ly rượu. Ninh Ninh tò mò muốn hỏi tiếp, trong đầu cảnh báo đột nhiên vang lên.

_         Đừng động vào chuyện người khác!

_         Đây là việc nhà người ta, Âu Dương Ninh Ninh, đừng động vào!

Cảnh báo trong đầu vang lên, cô quyết định nghe theo nó, nuốt câu hỏi xuống đến hầu, một lần nữa cúi đầu ăn nùng canh cùng bánh của cô. Buông ly rượu, Hawke cầm lấy dao nĩa ăn một miếng thịt dê.

_         Ai, Khấu ca nấu đúng là ngon không chỗ chê.

Mở miệng khen một câu, anh khóe mắt lại ngắm đến cô gái kia không chỉ lấy bánh mì chấm canh ăn, còn lấy bánh đi chấm ốc đồng nướng.

_         Như vậy ngon lắm sao?

Anh tò mò hỏi.

_         Ừ!

Ninh Ninh mắt cũng không chớp nói, sau khi đem ốc đồng nướng ăn luôn, dùng bánh mì chấm sạch nước sốt còn sót, rồi mới đem bánh bỏ vào miệng, còn luyến tiếc liếm ngón tay không cẩn thận dính nước. Hawke luôn luôn chú trọng lễ nghi bàn ăn, anh chưa từng có hành động như vậy, nhưng thấy bộ dáng này của cô, anh nhịn không được lấy bánh mì chấm nước sốt ốc đồng nướng, chần chờ ăn một miếng.

_         Ân…… Thật sự thực không sai……

Anh nhíu mày, lại ăn một miếng, không biết bao nhiêu lâu, anh liền ăn xong hết giỏ bánh.. Ninh Ninh nhìn bộ dạng lần đầu thử qua của anh, chỉ cảm thấy người này rất quái lạ, không để ý nhiều tới anh, cô tiếp tục ăn đồ ăn của cô.

_         Tôi no rồi!

Cô bỏ lại này một câu liền đi vào trong phòng.

_         Anh lát nữa đi ra ngoài nhớ khóa cửa.

Hawke ngẩn ngơ. Không thể nào? Cô cứ bỏ anh như thế. (Di Di: sự thật phủ phàng ah~)

_         Đúng rồi.

Ninh Ninh vào phòng sau như là nghĩ đến cái gì, lại đi ra, mặt không chút thay đổi nói.

_         Cám ơn anh đã chiêu đãi.

Hawke chưa kịp há mồm đáp thì cửa đã đóng sầm lại. Có chút há hốc mồm nhìn cửa phòng đóng chặt kia, anh bắt đầu hoài nghi mị lực của chính mình. Kỳ quái, là anh biến dạng? Hay là con mắt của người nơi đây có vấn đề? (Di Di: chính xác mà nói thì đối với chị nhìn anh không hấp dẫn bằng thức ăn =)) Anh ấm ức cúi đầu ăn thịt dê, tầm mắt lại nhìn thẳng vào cái chìa khóa trên bàn.

_         Để anh khóa cửa? Cô tin tưởng anh thế sao?

3 thoughts on “[Bảo bối may mắn] Chương 1.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s