[Bảo bối thông minh] Chương 1.2

Cô đem một hiệp ước trước mặt anh .
_         Đây nội dung tôi và luật sư đã thảo luận qua, chỉ cần anh đồng ý, chúng tôi kết hôn một năm hoặc đến khi bà nội tôi chết, nghiên cứu độc quyền này đều chuyển sang hết cho anh.
Người đàn ông trước mặt trên mặt không chút cảm xúc, bình tĩnh nhìn cô, sau đó mới vươn tay, cầm lấy hiệp ước. Trong phòng một khoảng yên lặng, chỉ có tiếng lật giấy của . Cô theo dõi, cô tim đập nhanh như bay như đứng đống lửa, như ngồi đống than, nắm chặt hai tay. Sau đó,  rốt cục ngẩng đầu lên. Chậm rãi mở miệng hỏi.
_         Ý cô là, nếu tôi lấy cô một năm, cô sẽ đem nghiên cứu độc quyền này cho tôi.
_         Đúng, anh chỉ lấy tôi một năm, hoặc là……đến bà nội tôi chết bệnh.
_         Sau đó chúng tôi là có thể ly hôn?
mặt không chút thay đổi đặt câu hỏi.
_         Ừ!
Cô dừng một chút, nắm chặt tay.
_         Nếu anh có để ý, vài năm nay tôi bán ra mấy hạng độc quyền , tôi cũng không thiếu tiền, cho nên anh không cần lo lắng tôi ham tài sản của Bart gia. Tôi ra điều kiện này là vì bà nội bị ung thư phổi, hơn nữa đã là thời kì cuối, tình cảm bà cháu tôi rất tốt, bà là người thân duy nhất của tôi trên đời. Bà một tay nuôi tôi lớn lên, mong muốn nhất là có thể thấy tôi trưởng thành, có người chồng tốt…
Cô hơi hơi dừng lại, biểu tình mắt có chút xúc động.  tưởng rằng cô sẽ khóc nhưng cô chỉ cúi đầu, sau đó thở sâu, tâm trạng trở lại bình thường, giương mắt nhìn , tiếp tục nói.
_         Tôi hy vọng mấy ngày cuối cùng của bà, ít nhất có thể an tâm, anh có thể về suy nghĩ nhưng thời gian của tôi không nhiều lắm, hy vọng anh trong vòng 3 ngày cho tôi đáp án.
Bên trong lại khôi phục yên tĩnh. Lam Tư nhìn cô, bàn tay vẫn cầm lấy hợp đồng. Yêu cầu của cô không bình thường nhưng cô nắm trong tay nghiên cứu đó. Đây là một vụ giao dịch,  đóng vai chồng của cô, cô sẽ đưa  thứ  cần. Có nghiên cứu độc quyền này,  đem có thể đem tập đoàn Bart tiến lên tầm cao mới.
_         Vì sao tìm tôi?
_         Giống như tôi đã nói, phòng thí nghiệm của Bart có đầy đủ thứ tôi cần. Anh là một trong những số ít những người độc thân tôi biết, lời nói của anh đáng giá ngàn vàng.
_         Nếu tôi không đồng ý?
_         Tôi sẽ tìm người khác.
Cô nhìn  trả lời. Theo lời cô nói,  biết cô còn có những người dự bị khác. Không chừng cô còn mướn thám từ đi điều tra những người đàn ông còn độc thân. Cô cũng không phải xấu, tuy không đẹp lộng lẫy nhưng gương mặt rất dễ nhìn. Theo báo cáo của Jake ngoài việc ra ngoài ăn cơm cô chỉ ở suốt trong phòng thí nghiệm, không có thú cưng, không có bạn trai, cô thậm chí không đi dạo phố, ngay cả mua sắm cô cũng đặt hàng trên mạng. Kết hôn? Có gì không thể? Thân thể của  khỏe mạnh, thông minh, có tiền, bộ dạng cũng không khó coi.  ba mươi sáu, không có ước hẹn với cơ gái nào, vài nhân viên còn ám chỉ  chỉ thích đàn ông. Các huynh đệ lần lượt cưới vợ, làm cho cha đối với cuộc sống độc thân của  cũng có ý kiến, cưới vợ, đối với  cũng không phải là chuyện quá khó. Cô khẩn trương nhìn , rốt cục,  đem văn kiện khép lại, giao cho người đàn ông bên cạnh.
_         Được, có thể.
(Di Di: hú hú, chị đã ép hôn thành công =))
Cô trừng mắt nhìn, có vẻ có chút mờ mịt, tựa hồ có chút không thể tin được sự đồng ý của
_         Giám đốc!
Akina nghẹn họng nhìn trân trối. Lam Tư lại bắt  im lặng, nhìn cô gái kia mặt như  tờ giấy trắng.
_         Nhưng chi tiết tôi phải trở về lại cùng luật sư nghiên cứu, tôi sẽ liên lạc sau
đồng ý rồi. Cô quả thực không thể tin được. Thậm chí khi  đã đi rồi, cô vẫn không thể tin mọi chuyện lại thuận lợi như thế. Mạc Liên hai tay chạm vào chén trà nóng, hai tôiy cũng không tự kiềm chế phát run. Đương nhiên,  không có hoàn toàn đồng ý, nhưng ít ra đã có tiến triển.  không nhận ra cô, cô cũng không có ý muốn nói. Năm đó, cô chính là con gái của người hầu,  lại là hoàng tử của trang viên. Trừ bỏ vài lần ngoài ý muốn, cô cũng không có cơ hội gặp , cô chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày có thể gặp  thế này, hoặc thậm chí tiến thêm một bước.  hỏi cô nếu  không đồng ý, cô sẽ làm thế nào cô trả lời sẽ đi tìm người khác. Sự thật là, cô căn bản không nghĩ tới những người khác. Cô biết chính mình chỉ tin tưởng  nên cô hi vọng  cũng như thế tin tưởng cô.
Tuyết bay tán loạn. Hôm qua tuyết mới bay nhẹ, mà hôm nay đã trở lạnh khiến người cảm nhận được sự buốt giá đến run rẩy. Mới một ngày một đêm, tuyết đã rơi gần ba mươi cm.
_         Giám đốc, người chắc không cần lo lắng?
_         Chắc chắn.
Lam Tư cũng không ngẩng đầu lên ngồi ở bàn làm việc của mình, lật xem hợp đồng đã cùng luật sư thảo luận, gật đầu xác định.
_         Không phải là tôi nhiều chuyện, cô là người thế nào mà cả gan dám lấy mình ra làm điều kiện? Dù cho cô là người cháu hiếu thảo, chẳng phải nên kiếm người đóng giả diễn vai chồng vợ là được sao? Sao lại phải kết hôn?
vẫn như  cũ không ngước đầu lên, chỉ nói.
_         Tìm người có tiền kết hôn với cô, so với mời diễn viên giả kết hôn tính nguy hiểm cao hơn, căn cứ điều tra, tình cảm bà cháu họ rất tốt. Cô cần càng nhiều tài chính làm nghiên cứu, người kết hôn cùng cô sẽ được độc quyền kỹ thuật. Cô làm như vậy cùng lúc có thể tìm viện trợ, cùng lúc càng có thể trấn an bệnh của bà nội, mà không có làm lộ ra nguy hiểm. Đây là phương pháp rất chuẩn xác.
_         Nhưng sao giám đốc biết cô không có bệnh gì trong người.
_         Cô không có.
theo báo cáo điều tra sáng nay mới đưa đến, giao cho Akina.
_         Jake tra qua, cô tháng trước mới đi làm kiểm tra, toàn thân đều khỏe mạnh.
Akina chưa từ bỏ ý định không ngừng cố gắng.
_         Thân thể khỏe mạnh không có nghĩa là tâm lý cũng khỏe mạnh, nói không chừng cô là cái háo sắc, đến lúc đó đeo dính theo giám đốc, không muốn ly hôn!
_         Tôi nghĩ kia không sẽ có khả năng, điều kiện chi tiết đã ghi rõ. Trên thực tế, không chỉ có hợp đồng kết hôn, ngay cả giấy chứng nhận ly hôn cô đều đã ký tên trước.
Akina trừng mắt nhìn Lam Tư- Bart.
_         Giám đốc biết chắc mình đang làm cái gì sao?
_         Đương nhiên.
Lúc này đây Lam Tư rốt cục cũng ngẩng đầu lên,  bình tĩnh nhìn trợ lý theo  nhiều năm, mở miệng nói.
_         Hy sinh một năm tự do, đổi lấy sự độc quyền duy nhất.
_         Cô xác định làm như vậy, thật sự đáng giá sao?
_         Đầu tư  luôn có phiêu lưu, nhưng căn cứ thù lao lúc này, mạo hiểm cũng là điều hiển nhiên.
Làm việc cho Lam Tư nhiều như vậy năm, Akina đương nhiên biết rõ tính cách của giám đốc,  cũng không kinh ngạc khi Lam Tư lấy hôn sự  của chính mình đem ra trao đổi. Bọn thương nhân bên ngoài đều nói, năm anh em Bart gia chắc đều luyến ái kết hôn,  còn tưởng rằng giám đốc của mình đều như các anh em khác giống nhau. Giám đốc cùng ba anh em vốn dĩ không thân, theo  biết, bọn họ vốn không có huyết thống quan hệ, ngoại trừ anh cả Khấu Thiên Ngang, bốn vị kia đều là do George • Bart vài lần tái hôn mà theo mẹ kế đem về, nói là anh em nuôi cũng không gì là quá đáng. Mấy năm qua, phong cách làm ăn của Lam Tư • Bart chiếm không ít đề tài bàn luận, các phóng viên đặt cho  một chức danh “Máy kiếm tiền”. Cho dù  đem hôn nhân lấy ra trao đổi cũng không có gì kỳ quái. Xem ra, kiếm tiền với  mà nói, quả nhiên là trên hết. Akina nhất nhún vai, tuy rằng vẫn hoài nghi đầu giám đốc có vấn đề nhưng giám đốc đã rõ ràng biết mình muốn gì,  nói thêm nữa cũng chỉ là tự tìm phiền toái mà thôi.
_         Đem hợp đồng này chuyển phát cho Mạc tiến sĩ xác nhận lần cuối cùng, tôi thêm một ít hạng mục.
Lam Tư đem hiệp ước, giao cho Akina. Đứng thẳng thân mình, Akina tiếp nhận văn kiện của giám đốc, lập chuyển phát đi. Ngoài cửa sổ tuyết rơi đầy, điện thoại trong phòng reo lên liên tục,  lại bắt đầu bận rộn.
Sắc trời dần tối, ánh đèn rực rỡ bắt đầu lên. Bởi vì sớm đoán được cô nhận được hiệp ước nhất định sẽ gọi điện thoại lại, cho nên khi  nghe được tiếng nói khẩn trương của cô,  tuyệt không kinh ngạc.
_         Tôi là Mạc Liên.
Giọng cô nhẹ nhàng, tựa như làn gió mát trong đêm thổi đến.  dựa lưng vào ghế, không tự giác nhắm hai mắt, mở miệng nói.
_         Lam Tư.
_         Tôi đã nhận được hiệp ước. Anh đã đồng ý.
_         Trên cơ bản là thế.
_         Hạng mục anh thêm vào là về đứa con…
Cô chần chờ một chút, mới nói.
_         Tôi nghĩ chúng tôi sẽ không gặp vấn đề này, ý của tôi là, chúng tôi sẽ ở hai phòng, tôi muốn toàn tâm nghiên cứu.
_         Tôi biết, nhưng mọi chuyện đều có nếu như, nếu có con, tôi sẽ không bỏ

(Di Di: anh này tính kĩ  ghê. Tính luôn tới chuyện sẽ có con=))—–

Minh: cái đầu BT của Di Di đang suy nghĩ đến cảnh H =))
 Anh mở mắt ra, lạnh giọng mở miệng.
_         Nếu ở chúng tôi có đứa nhỏ, nó phải ở lại Bart gia.
_         Tôi sẽ không vứt bỏ con của tôi.
Cô kiên định nói.
_         Tôi không muốn cô vứt bỏ , cô có thể thăm nó.
_         Tôi không tính bỏ rơi con của tôi, tại sao tôi chỉ có thể thăm nó?
Cô có chút căm tức nói.
_         Nếu có đứa nhỏ, anh và tôi đều có quyền nuôi dưỡng, đến lúc đó chúng tôi lại bàn bạc xem điều gì tốt nhất cho đứa nhỏ.
Đột nhiên, cô có vẻ mạnh mẽ, không biết vì sao, thái độ bảo vệ đứa con của cô, ngược lại làm cho khóe miệng  bất giác cong lên.
 (Di Di: mấy anh em nhà Bart gia đều có tính tình khó hiểu giống nhau = =)

Như  biết trước, cô đối người thân rất yêu thương.  vỗ về y phục da nói.
_         Tôi đồng ý việc cùng nuôi dưỡng.
_         Còn gì không?
_         Về tôi bà nội, tôi hy vọng cô có thế đến thăm bà.
_         Không thành vấn đề.
 dừng một chút, mở miệng hỏi.
_         Cô muốn tôi chừng nào đến thăm bà?
_         Chủ nhật. Tôi chưa nói với bà về anh. Vì thế anh phải chắc c là đồng ý với tôi.
_         Chừng nào kết hôn?
_         Càng nhanh càng tốt.
Cổ họng cô lập tức co rút, bức chính mình trả lời.  mở lịch làm việc xem.
_         Ngày mười lăm, tôi sẽ có chút thời gian.
Cô trầm mặc một chút, mới có chút suy yếu trả lời.
_         Được!
_         Cô có muốn mời ai không?
_         Chỉ cần đi công chứng là được.
_         Tôi nghĩ nội cô sẽ không hài lòng chỉ với bản hôn thú.
Cô nhắm mắt lại, biết  nói đúng.
_         Cũng chỉ có vài người.
Cô ách thanh mở miệng.
_         Tốt lắm, cô đem danh sách mail cho tôi, tôi sẽ cho người sắp xếp.
_         Tôi hi vọng… dù cho thân thế tôi và anh không giống nhưng đừng quá phô trương được không?
_         Được! Chủ nhật mấy giờ tôi gặp cô?
_         Chín giờ. Tôi còn một việc muốn nói cho anh biết. Nghiên cứu của tôi không ít người mơ ước. Bọn họ sẽ không dễ dàng ngừng tay.
Nghe ra sự khẩn trương sợ hãi trong thanh âm của cô,  ngừng làm việc.
_         Gần đây nhất là khi nào?
Cô trầm mặc một hồi lâu, mới nói.
_         Tuần trước tại bãi giữ xe bệnh viện, có một chiếc xe hơi đụng tôi.
_         Cô có báo cảnh sát không? Tôi phái điều tra viên Jake • Brown qua đó, cô hãy nói chuyện cùng .
_         Được!
_         Chủ nhật gặp!

7 thoughts on “[Bảo bối thông minh] Chương 1.2

  1. chị thấy bản edit có nhiều lỗi sai đó.
    “chỉ cần anh đồng ý, chúng tôi kết hôn một năm hoặc đến khi bà nội tôi chết,”: chúng ta chứ sao lại là chúng tôi. có mấy chỗ nữa đó
    “Nhưng sao giám đốc biết cô không có bệnh gì trong người.
    _ Cô không có.”
    nên là cô ta chứ
    nhiều chỗ nhầm giữa cô và tôi nữa

    • Dạ tại khúc đầu em edit là nàng- hắn nên phải chỉnh lại giờ thành có nhiều chỗ sai sót. Giờ em lại bận quá chưa kịp sửa lại. Mong mọi người thông cảm. Khi rảnh hơn em sẽ sửa lại ạ. Cám ơn chị đã đóng góp giúp em ^^

  2. chuong nay doc kho hieu that nha chi! em phai cang mat ra, van dung het no-ron than kinh trung uong moi co the hieu do nha! hixhix ~~
    ^^~ om chi Di Di cai nao! chi Di Di co gang nha!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s